“A lô….” Giờ phút này Hạ Sơ ngủ đến mơ màng, thấy không có người lên tiếng liền ngủ tiếp.
Tất cả những gì Tiêu Lãnh Đình muốn nói đều bị kẹt ở cổ họng sau khi nghe thấy tiếng hít thở nho nhỏ của cô, không cần nhìn cũng biết người phụ nữ đầu bên kia đang ngủ rất say.
Trong đầu hiện lên bóng dáng cuộn tròn như con tôm kia, rõ ràng cô không có cảm giác an toàn đến vậy.
Nếu đánh thức cô, hẳn là cô sẽ rất khó đi vào giấc ngủ? Vậy mà lúc này trong đầu anh lại hiện ra những lời này!
Cơn giận trong lòng cũng lập tức tan thành mây khói bởi câu a lô kia của cô, thậm chí anh còn không nỡ đánh thức cô.
Tiêu Lãnh Đình đột nhiên cảm thấy mình giống như tên ngốc, hoặc là bị tẩu hỏa nhập ma!
Rõ ràng là cô chơi anh trước, tại sao anh không thể nhẫn tâm đối xử với cô giống người khác như vậy?
Tuy nghĩ như thế, nhưng cuối cùng anh không nói gì cả, cũng không quấy rầy cô.
Mà là bật loa ngoài của điện thoại, đặt sang bên cạnh, như thể cô đang ở bên cạnh anh.
Lúc trước chưa cảm thấy buồn ngủ, hiện giờ cơn buồn ngủ chậm rãi ập đến, cuối cùng người đàn ông đang trong cơn giận dữ cũng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau anh thức dậy rất sớm, nhìn thấy trên ngoài trời vẫn còn xám xịt, anh đứng dậy đi rửa mặt.
Hiển nhiên Hạ Sơ vẫn còn đang ngủ, tối hôm qua anh kiểm tra tất cả các khách sạn lớn trong thành phố, đều không có tin Hạ Sơ lưu trú ở đó.
Anh rất muốn biết rốt cuộc người phụ nữ này đang trốn ở đâu, sau khi đi tắm rửa một cái liền xuống tầng ăn sáng.
Quản gia rất ngạc nhiên, người ngày thường hơn 7 giờ mới xuống hôm nay 6 giờ đã xuống tầng.
“Ông chủ, sao hôm nay anh dậy sớm thế?” Quản gia cũng chỉ vừa mới ngủ dậy.
“Suỵt.” Tiêu Lãnh Đình ra dấu im lặng, giống như sợ rút dây động rừng.
Lúc này quản gia mới chú ý tới chiếc điện thoại trong tay anh đang mở loa, chẳng lẽ ông chủ đã tìm được tung tích của cô Hạ?
Mọi người đều nghe được lời Hạ Sơ nói sáng hôm qua, cô nói sẽ ở bên Tiêu Lãnh Đình một đêm, ai ngờ buổi tối Tiêu Lãnh Đình lại tức giận trở về.
Quản gia lâu rồi không nhìn thấy ông chủ nổi giận ghê như vậy, chắc là bị người ta thả bồ câu.
Trong lòng bà âm thầm cầu nguyện cho Hạ Sơ một hồi, cô Hạ này đừng có rơi vào tay ông chủ, nếu không….
Hôm nay cảm xúc của Tiêu Lãnh Đình ổn định hơn rất nhiều, chẳng qua vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc.
Cả buổi sáng hôm nay người trong biệt thự đều trình diễn một vở kịch câm, nếu có ai không cẩn thận phát ra chút âm thanh.
Nhất định ánh mắt Tiêu Lãnh Đình sẽ quét tới trước, khiến những người giúp việc sợ hãi giống như những diễn viên đang nhào lộn trên dây thép.
Ngay cả bữa sáng của anh cũng ít hơn bình thường rất nhiều, mọi người đều biết đã xảy ra chuyện gì.
Vào lúc Tiêu Lãnh Đình đang mất kiên nhẫn đọc một quyển sách, giọng nói trong điện thoại đã phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng.
“Ơ, sáng hôm nay không có tiết học đúng không?” Một giọng nói mơ hồ vang lên.
“Hình như không có, buổi chiều có một bài thi.”
“Vậy buổi sáng mình không đi đâu.”
Có giọng nói của phụ nữ truyền đến, một trong số đó Tiêu Lãnh Đình nhớ rất rõ ràng, chính là người phụ nữ đã bắt chuyện với anh ngày hôm qua!
Hạ Sơ, em giỏi lắm, ngày hôm qua chắc chắn lúc anh đến trường cô đã tránh đi âm thầm quan sát, thấy anh rời đi mới yên tâm trở lại ký túc xá.
Vận dụng binh pháp không tồi, vẻ mặt Tiêu Lãnh Đình lạnh lẽo, vội vàng lái xe đến đại học, vậy thì hôm nay anh sẽ cho cô biết chiêu bắt thỏ trong hang!
Thời gian này vẫn còn rất sớm, trên đường cũng không kẹt xe, từ biệt thự đến trường học anh chỉ mất 25 phút.
Hạ Sơ dụi dụi mắt xuống giường bắt đầu rửa mặt, lúc này cô còn chưa xem điện thoại, hơn nữa còn quên sạch cuộc điện thoại tối hôm qua, vẫn chưa biết người nào đó đã vác dao, đang trên đường tới đây.
….