Thịnh Chính Tu khóa trái cửa, mặc cho Nam Nhược Thu ở bên ngoài gầm thét: "Thịnh Chính Tu, em sắp là vợ sắp cưới của anh rồi, làm sao anh có thể đối với em như vậy chứ!"
Dáng vẻ đấm đá của cô ta nào giống với nữ thần trước mặt người khác, thật ra Thịnh Chính Tu biết đây mới là con người thật nhất của cô ta.
Tất cả mọi người đều bị cô ta lừa, người phụ nữ lòng dạ đen tối này, Thịnh Chính Tu không thèm cãi vã với cô ta.
Ba năm nay, mỗi lần chỉ cần mình tiếp xúc với phụ nữ, cô ta luôn bắt bóng bắt gió, trở về nhà sẽ làm loạn một trận.
Thịnh Chính Tu cũng biết mệt, anh ta biết cô ta lo được lo mất, năm đó chính cô ta dùng thủ đoạn mới có được mình.
Vì vậy cô ta rất sợ người phụ nữ khác sẽ dùng cách như vậy cướp mình đi, Thịnh Chính Tu không biết cô ta có mệt hay không, dù sao anh ta cũng rất mệt.
Chuyện như vậy cũng không phải lần đầu xuất hiện, ngay cả bảo mẫu cũng không thấy lạ, kệ một mình cô ta làm loạn.
Thịnh Chính Tu nằm ở trên giường, phóng đại tấm hình kia, gương mặt người phụ nữ gần như bị tóc che lại căn bản không thấy rõ.
Cuối cùng mình đắc tội với ai? Thịnh Chính Tu đang suy nghĩ, đột nhiên phát hiện một nốt ruồi mờ nhạt lộ ra trong tóc.
Nốt ruồi đen này có lẽ ở vị trí khóe mắt bên trái, nghĩ đến đây người đầu tiên có nốt ruồi đen anh ta nghĩ đến là Hạ Sơ!
Khóe mắt trái của Hạ Sơ có nốt ruồi đen, có người từng nói đó là nốt ruồi son, dù sao anh ta cảm thấy nốt ruồi son trên mặt cô rất đẹp mắt.
Nghĩ tới người phụ nữ mặc quần áo màu trắng chói mắt anh ta thấy trong kính chiếu hậu, chẳng lẽ là Sơ Hạ thật sự trở lại!
Cô biết thói quen của mình, cũng có thẻ phòng riêng, cho nên mới có thể lặng yên không tiếng động làm tất cả chuyện này.
Mặc dù chỉ có suy đoán trong lòng anh ta, nhưng ngược lại anh ta rất vui vì Hạ Sơ có thể trở lại.
Ba năm không gặp, không biết bây giờ cô đã biến thành dáng vẻ như thế nào, có còn là con ma mít ướt năm đó hay không.
Anh ta nhấn vào Weibo của Hạ Sơ một lần nữa, Weibo cập nhật đã dừng lại ở ba năm trước.
Cô đăng bức ảnh sấm chớp trong đêm tối kèm theo dòng chữ: Ngày này, suốt đời tôi khó quên!
Mình gửi tin nhắn riêng cho cô rất nhiều lần, nhưng lại giống như đá chìm đáy biển vậy, có lẽ từ ngày đó trở đi cô đã không lên Weibo nữa.
Bởi vì cô cũng không bỏ theo dõi mình và Nam Nhược Thu, biết rõ cô sẽ không lên nữa, lâu lâu anh ta vẫn gửi tin nhắn riêng cho cô.
Ngón tay gõ mấy chữ trên bàn phím điện thoại di động: "Sơ Nhi à, em trở về rồi sao?"
Nếu chuyện này thật sự là Hạ Sơ làm, anh ta hoàn toàn không trách cô, đây là anh ta và Nam Nhược Thu nợ cô.
Năm đó cô phải chịu nhiều khổ sở hơn anh ta bây giờ, anh ta không có tư cách khó chịu.
Hạ Sơ ở trong chăn trong thấy mình có thêm một tin nhắn, cô đặc biệt cài đặt quyền hạn.
Ngay cả khi mình đọc nội dung của đối phương, bên đối phương vẫn hiển thị trạng thái chưa đọc.
Sở dĩ cô muốn tạo trạng thái như mình bỏ Weibo chính là vì kiểm tra tin tức gần đây của đôi cẩu nam nữ kia.
Nếu muốn báo thù, vậy cô khẳng định phải biết người biết ta mới có thể thắng.
Mỗi lần Thịnh Chính Tu gửi tin nhắn riêng cho cô đều có xem, mặc dù hầu như đều là lời sám hối.
Cô cũng biết chân tướng đêm đó, Thịnh Chính Tu bị Nam Nhược Thu bỏ thuốc, tưởng nhầm Nam Nhược Thu thành mình mới có thể cùng cô ta làm những chuyện kia.
Chuyện đã xảy ra, thời gian cũng không thể nào quay trở lại, trong đầu Hạ Sơ nghĩ tới một người.
Buổi tối đó, Tiêu Lãnh Đình cũng bị người bỏ thuốc, nhưng anh định nhổ ra ở WC.
Cùng một chuyện lại có hai kết quả, nói cho cùng vẫn là tâm trí của Thịnh Chính Tu không kiên định.
…...