Hạ Sơ vừa bước lên cầu thang, đã nghe được người cả tầng đang bàn tán về chiếc xe thể thao vừa nãy.
"Má của tôi ơi, chiếc xe kia nhìn ngầu như vậy, nhất định phải trị giá mấy triệu nhỉ." Một nữ sinh thở dài nói.
"Hừ, mấy triệu cho cậu nhìn một chút còn được đó, đây chính là siêu xe, xếp hạng thế giới đó, giá trị ước tính cũng phải từ ba chục triệu mới có kiểu này." Một người khác hiểu về xe trả lời.
"Ba chục triệu? Đời này tôi cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy! Không biết người ngồi bên trong có đẹp trai hay không."
"Có lẽ là con nhà giàu rồi!"
"....... "
Tiếng bàn tán bên tai không dứt, Hạ Sơ chỉ coi như không nghe được, khi cô trở lại phòng ngủ, người bên trong phòng ngủ hiển nhiên vẫn còn đang kích động.
"Hạ Sơ, sao cậu lại về? Vừa nãy Tiểu Quỳ còn gọi điện thoại hỏi cậu trở về chưa." Chu Vi Vi ngủ chung phòng hơi kinh ngạc nhìn Hạ Sơ.
Phòng ngủ là phòng bốn người, nhiều người cũng sẽ không về ngủ ban đêm, trước mắt chỉ có Chu Vi Vi và Triệu Tiểu Quỳ lâu lâu ở phòng ngủ.
Lúc trước không có ai về, chỉ có một mình Chu Vi Vi ở phòng ngủ.
Triệu Tiểu Quỳ cũng chính là người phụ nữ mới vò đầu bứt tai với Tiêu Lãnh Đình phía dưới, mới đầu bọn họ cho rằng nhà Hạ Sơ ở gần cho nên mỗi ngày mới không về.
Cho dù trông cô rất phèn, nhưng người có thể đi Mỹ, trong nhà chắc canh sẽ không nghèo, với dáng vẻ ngoài của Hạ Sơ, mọi người cũng sẽ không nghĩ tới cô ở bên ngoài làm được gì.
"Ngày mai có bài thi, hôm nay tớ ở lại phòng ngủ ôn tập." Hạ Sơ đẩy mắt kính, lau dọn bụi bặm trên bàn mình một chút.
"Hạ Sơ, cậu có thấy chiếc xe vừa rồi không, nhất định là tới đón bạn gái." Nữ sinh trời sinh chỉ thích bàn tán.
"Ừ." Hạ Sơ hiển nhiên không giống nữ sinh, mặt đầy lãnh đạm.
Thấy cô không có hứng thú, cúi thấp đầu lại không thấy rõ mặt, Chu Vi Vi mắc cỡ, liếc mắt nhìn bóng lưng Hạ Sơ.
"Hạ Sơ, tôi mới vừa thấy cậu ôm Lâm Tầm, cậu biết rất rõ ràng Lâm Tầm vẫn đang theo đuổi Tiểu Qùy, cậu đây là có ý gì?" Chu Vi Vi rõ ràng cố ý làm khó Hạ Sơ.
Lâm Tầm theo đuổi Tiểu Quỳ? Mỗi ngày Hạ Sơ bận bịu như vậy, làm sao cô có thể nghe những thứ linh tinh này, cô thật sự không biết.
"Chỉ là tôi không đứng vững, cậu ấy đỡ tôi một cái." Hạ Sơ lạnh nhạt giải thích, cô ngồi ở trước bàn xem môn Kinh tế học.
"Tôi thấy rõ ràng là cậu nhào tới trong ngực người ta, còn suýt nữa hôn người ta, có kiểu vô tình như vậy sao?" Chu Vi Vi hùng hổ dọa người.
Vừa lúc đó Triệu Tiểu Quỳ tiến vào, thấy Hạ Sơ ở phòng ngủ, vẻ mặt cô ta như gặp quỷ.
"Cậu, sao cậu lại ở đây? Người đẹp trai vừa này là tới tìm cậu, Hạ Sơ à, cuối cùng cậu nợ anh ta cái gì thế, lại khiến người ta ra quân ồ ạt tới ký túc xá nữ chặn cậu?"
Triệu Tiểu Quỳ đi mấy bước đến trước mặt Hạ Sơ, kéo cánh tay của cô hỏi, Hạ Sơ rất ghét bị người lạ đυ.ng chạm, cô lạnh lùng rút tay lại.
"Anh ta nói như thế nào?"
"Anh ta nói đến tìm cậu đòi nợ, Hạ Sơ, cậu biết người đẹp trai kia sao?" Triệu Tiểu Quỳ vội vàng hỏi, cô ta dĩ nhiên rất muốn ngồi xe của người đẹp trai kia.
"Ừ, nợ anh ta mười tệ." Hạ Sơ cũng không ngẩng đầu lên nói dối.
"Cái gì, mười tệ? Anh ta sẽ vì mười tệ mà tới người học mà tìm cậu đòi? Ngay cả tiền xăng cũng không đủ ấy?" Vẻ mặt Triệu Tiểu Quỳ tràn đầy khϊếp sợ.
"Cậu thật sự tin chiếc xe kia là của anh ta? Tôi nói cho cậu nhé, xe kia là anh ta thuê tới cua gái, sáng hôm nay tôi ăn mì không có tiền nên tìm anh ta mượn mười tệ. Cái này lúc ấy đi gấp nên không để lại số điện thoại sao? Ai biết người này vì mười tệ mà đuổi tới trường học chứ." Hạ Sơ tiếp tục nói liều.
…….