Chương 34: Người điên lại giàu có

Tâm trạng của Hạ Sơ đang rất tốt, cô đi dạo trong sân trường, giờ phút này cô cảm thấy tất cả trong sân trường đều tốt đẹp như vậy.

Thấy bông hoa nhỏ này nở đẹp biết bao, thấy cây này lớn lên xanh tốt biết bao, thấy không khí của sân trường này thật mới mẻ biết bao.

Vừa nghĩ tới dáng vẻ tức giận của Tiêu Lãnh Đình, nụ cười trên gương mặt của cô càng lớn hơn.

"Bạn học Hạ." Lớp trưởng học bá Lâm Tầm liếc mắt một cái đã nhận ra Hạ Sơ, dù sao ngoại trừ Hạ Sơ e rằng cũng không có người thứ hai ăn mặc như vậy.

"Lớp trưởng." Hạ Sơ vội vàng thu lại vẻ đắc ý trên gương mặt, cô lại vô cùng khiêm tốn khi ở trường học.

"Tôi thấy mỗi ngày cậu đều đi một mình, sao còn chưa hòa mình với các bạn học vậy?" Nhưng mà Lâm Tầm không cảm thấy cô kỳ quái và vẫn luôn đối xử rất tốt với cô.

Nói chính xác cậu ta đối xử rất tốt với mọi người trong lớp, Hạ Sơ cũng chẳng muốn để ý những bạn học cười nhạo cô ngớ ngẩn mỗi ngày.

"Dường như các bạn học cũng không quá thích tôi." Hạ Sơ cúi thấp đầu, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

"Tôi cảm thấy nhất định là…" Lâm Tầm lời còn chưa nói hết, Hạ Sơ đã nghe thấy một tiếng gầm rú, cô rất quen thuộc với loại thanh âm này, là siêu xe!

Cho dù khoảng thời gian này trường học không có nhiều người, nhưng mà kẻ điên kia dám đi siêu xe vào lắc nữ!

Trong đầu mới suy nghĩ như vậy, đã xuất hiện một chiếc siêu xe màu đen hình giọt nước trong tầm mắt.

Đó là một chiếc Koenigsegg Ccr màu đen tuyền, giá khoảng ba mươi triệu trở lên, kẻ điên lại giàu có, cô không cần suy nghĩ cũng biết người đó là ai.

"Lớp trưởng giúp tôi một chuyện." Hạ Sơ rất rõ tính cách của người đàn ông kia, nếu trước đó anh có thể bày cạm bẫy dẫn mình mắc câu đã nói lên tâm tư thâm trầm của anh.

Nếu mà bây giờ chạy trốn sẽ chỉ dẫn tới sự chú ý của anh, cô chỉ có một cách, trực tiếp kéo cơ thể của Lâm Tầm tới.

Thân hình cao lớn của Lâm Tầm vừa lúc che cô lại: "Bạn học Hạ, cậu đây là...?" Lâm Tầm cũng bối rối.

Hạ Sơ vùi mặt vào trong lòng của cậu ta: "Đừng động đậy."

Tầm mắt của Tiêu Lãnh Đình vẫn luôn dò xét ở hai bên đường, Hạ Sơ mặc trên người một chiếc áo sơ mi ren màu hồng nhạt quê mùa, còn thân dưới mặc một chiếc quần hoa to.

Trên chân là một đôi giày vải màu đen, tóc hơi rối, đeo một mắt kính gọng đen rất to.

Đừng nói Tiêu Lãnh Đình, nói không chừng bây giờ cho dù là mẹ ruột của Hạ Sơ cũng không nhận ra cô.

Trong ấn tượng của Tiêu Lãnh Đình, Hạ Sơ đều có lối ăn mặc cao quý thiên kim tiểu thư, căn bản anh cũng không thể gắn cô gái quê mùa ở ven đường với Hạ Sơ.

Lâm Tầm che hơn nửa người của cô, Tiêu Lãnh Đình không nghi ngờ chút nào, trực tiếp lái thẳng lên phía trước.

Nghe thấy âm thanh của xe thể thao đã đi xa, Hạ Sơ mới nhô đầu ra từ trong ngực của Lâm Tầm, cô như vậy làm rơi mắt kính xuống đất.

Lâm Tầm thấy dưới mắt kính kia là một dung mạo tuyệt đẹp, mãi vẫn chưa lấy lại tinh thần.

"Hạ, hóa ra bạn học Hạ lại xinh đẹp như vậy!! Nhưng tại sao cậu muốn hóa trang thành bộ dạng này?" Cậu ta nói đầy kinh ngạc.

Hạ Sơ đưa ngón tay đặt lên môi của mình: "Suỵt, lớp trưởng phải giữ bí mật cho tôi nha." Cô cười tinh ranh, hoàn toàn trái ngược với hình tượng vâng vâng dạ dạ bình thường.

Hạ Sơ còn không chờ Lâm Tầm lấy lại tinh thần, đã đeo mắt kính rời đi, Lâm Tầm đứng lặng dưới tán cây, rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Cho nên hình tượng mà mọi người đã thấy ngày thường là Hạ Sơ đều cố tình xây dựng sao?

Nếu người phụ nữ có thể có gương mặt xinh đẹp như cô, ai lại nỡ lòng giấu chứ? Mà dáng vẻ vừa rồi của cô rõ ràng cho thấy đang trốn người khác, cô đang trốn ai vậy?

Trong đầu của Lâm Tầm xuất hiện rất nhiều vấn đề, Hạ Sơ giống như không thích ai tiếp cận thế giới của cô.

…..