Lúc Hạ Sơ thu dọn xong đi xuống lầu, ngôi nhà giống như ba năm trước, cũng không khác đi nhiều.
Quản gia đã chuẩn bị bữa sáng xong: "Cô Hạ, bữa sáng đã xong, cậu chủ đã cố ý cho người chuẩn bị cho cô."
Hạ Sơ không muốn ở đây lâu nên mỉm cười từ chối: "Cảm ơn, tôi vẫn chưa đói, tôi còn có việc phải đi trước."
Vừa nghe cô nói muốn rời đi, nhiều nữ giúp việc vốn dĩ đang phủi bụi, quét dọn, lau kính, cắm hoa ở trong các phòng đã chạy nhanh như gió đứng ở cạnh cửa.
Đây là muốn ngăn cô lại, trên mặt quản gia mang nụ cười hiền hòa: "Cô Hạ, cậu chủ đã căn dặn, đề phòng xảy ra chuyện giống như ba năm trước, tạm thời cô không thể rời đi."
Hạ Sơ nhìn đám người, quả nhiên tình huống bây giờ giống như cô tưởng tượng, thật sự Tiêu Lãnh Đình không muốn để cô rời đi.
"Cái này gọi là giam giữ phi pháp, tôi hoàn toàn có thể báo cảnh sát." Hạ Sơ vừa nói đã lấy điện thoại di động ra.
Quản gia cười tít mắt lấy một cái hộp trắng từ bên cạnh: "Cô Hạ, đây là máy che giấu tín hiệu, chỉ cần tôi ấn cái nút này, toàn bộ biệt thự đều không có tín hiệu."
"Các người đúng là khinh người quá đáng, nếu hôm nay tôi một hai muốn rời khỏi thì sao?" Hạ Sơ biểu cảm lạnh lùng đi xuống lầu.
"Nếu cô Hạ muốn rời khỏi thì cũng có thể, nhưng mà phải ký một hợp đồng." Quản gia vỗ tay một cái, một nữ giúp việc vội vàng đưa một cái túi da tới.
Hạ Sơ nghi ngờ mở túi da ra, cẩn thận mở hợp đồng ra, vừa xem xong cô đã không kìm được tức giận xé bỏ hợp đồng.
"Khốn kiếp, coi tôi là cái gì vậy? Dựa vào cái gì muốn tôi ở bên cạnh anh ta chứ?" Hạ Sơ cảm thấy xé còn chưa đủ, thậm chí còn đạp rất nhiều lần.
Giống như đây chính là mặt của Tiêu Lãnh Đình, cô muốn đạp những miếng giấy vụn kia đến nát ra! Nói đơn giản hợp đồng đó chính là muốn cô ở lại đây làm người phụ nữ của anh.
Cô có thể tùy ý đưa ra điều kiện, nhưng nếu đưa hợp đồng này cho một người phụ nữ là cô, dự đoán những người phụ nữ kia sẽ sớm phát điên.
Nhưng Hạ Sơ lại cảm thấy có cái gì không giống với những kiểu bao nuôi kia đâu? Kim chủ và nhân tình ký hợp đồng, người phụ nữ phụ trách ngủ cùng, người đàn ông phụ trách đưa tiền hàng tháng.
Hiển nhiên quản gia đã trải qua nhiều năm gian khổ, không nghĩ tới Hạ Sơ sẽ có phản ứng mạnh như vậy.
Xem như biểu cảm trên khuôn mặt vẫn bình tĩnh, vẫn treo nụ cười vạn năm không đổi: "Cô Hạ, đây chỉ là bản sao, nếu mà cô cảm thấy thích xé chơi, tôi có thể sao chép một trăm bản nữa."
Hạ Sơ cũng dần dần bình tĩnh lại, Tiêu Lãnh Đình này chuẩn bị ăn cô, người quản gia này cũng không phải là người bình thường.
"Nếu tôi không ký thì sao?" Hạ Sơ đặt mông ngồi xuống ghế sa lon.
"Vậy cũng chỉ có thể để cô Hạ ấm ức ở đây, cô yên tâm, mặc dù không thể ra khỏi biệt thự, nhưng mà cô muốn cái gì chúng tôi cũng sẽ mua cho cô được."
Nhìn biểu cảm nhịn rồi lại nhịn của Hạ Sơ, quản gia vẫy tay cho nữ giúp việc rời đi.
"Cô Hạ, tôi biết trong lòng của cô rất tức giận, cảm thấy cậu chủ nhà tôi rất đáng ghét, tôi phải giải thích cho cậu chủ nhà tôi một chút. Cô là người phụ nữ đầu tiên mà ngài ấy đưa về, ba năm trước cô lừa gạt ngài ấy trốn đến thành phố, ngài ấy chưa bao giờ từ bỏ việc tìm cô. Ba năm qua ngài ấy cũng không có người phụ nữ nào cả, mặc dù ngài ấy không nói, nhưng tôi biết ngài ấy đang đợi cô. Quần áo mà cô đang mặc ở trên người là ngài ấy bắt đầu chuẩn bị từ ba năm trước, mỗi mùa đều có kiểu dáng mới nhất đưa đến biệt thự, ngài ấy làm tất cả những thứ này cũng vì chứng minh cô sẽ về lại nơi này. Ngài ấy không chịu đựng được bị người khác lừa dối nhất, nhưng ngài ấy lại nhẫn nại với cô, có thể thấy vị trí của cô ở trong lòng ngài ấy rất quan trọng."
……...