Chương 31

Chưởng quầy lập tức hoảng hốt, khẽ liếc nhìn Khương Vân Xu, nhưng không dám trái lời Giản Phương Trạch, chỉ đành cúi đầu lui sang một bên.

Khương Vân Xu khẽ nhíu mày, lúc này cũng đại khái đoán được vì sao nơi này vừa rồi lại náo loạn.

Giản Phương Trạch mỉm cười nhìn nàng, cũng không vội mở miệng, như thể rất hưởng thụ quá trình nàng bắt buộc phải bước đến gần hắn ta.

Nơi này không có đường khác, Khương Vân Xu trầm ngâm chốc lát rồi vẫn tiếp tục cất bước.

Chờ đến khi Khương Vân Xu đến gần, Giản Phương Trạch hơi nâng tay, một tên tùy tùng cao lớn liền bước lên chắn ngang đường nàng.

Giản Phương Trạch nói: "Khương cô nương, thật khéo, không ngờ lại gặp nàng ở đây."

Khương Vân Xu không lên tiếng, hàng mi cụp xuống khiến người khác chẳng nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt nàng.

Giản Phương Trạch cũng không để tâm, lại ung dung nói tiếp: "Vốn là ta đã định rời đi, nhưng vừa nghe nói nàng cũng tới đây, chúng ta hữu duyên tương ngộ, chi bằng quay lại nhã gian của ta, trò chuyện uống chén trà?"

Khương Vân Xu ngẩng đầu lên, sắc mặt thản nhiên, dù nàng có tính tình ôn hòa cũng chẳng thể nở nụ cười vì Giản Phương Trạch:

"Ta tới đây không có ý định uống trà, nếu thế tử đã định rời đi, thì chẳng cần phải cố ý quay lại."

Giản Phương Trạch bị từ chối cũng chẳng lấy làm giận, tên tùy tùng cao lớn chắn trước mặt Khương Vân Xu vẫn không hề động đậy, tựa như một bức tường vững chãi, hắn ta cũng chẳng lo nàng sẽ thoát được.

Ngoài tên tùy tùng kia, đám người đi cùng Giản Phương Trạch cũng đứng thành vòng vây, gần như bao trọn lấy một cô nương yếu mềm như Khương Vân Xu.

Chưởng quầy đã lui về một bên không ngờ trong tiệm lại xảy ra chuyện như vậy, trong lòng cuống quýt, lo lắng thay cho Khương Vân Xu đến toát mồ hôi lạnh, lại chẳng biết nên làm gì mới phải.

Thế nhưng Khương Vân Xu vẫn bình tĩnh, chỉ dịu giọng nói: "Ta còn có việc khác, xin thế tử nhường đường."

Giản Phương Trạch nói: "Ta đã mời nàng, thì chính là mong nàng nể mặt, sẽ không tốn nhiều thời gian đâu, lần trước đang nói chuyện dở dang, chi bằng ngồi một lát, nói nốt đoạn còn lại rồi ta sẽ để nàng đi."

Khương Vân Xu bắt đầu thấy phiền.

Nàng nghiêng đầu nhìn về phía cửa, đoán rằng Thanh Thu đã sắp xếp cho đám hạ nhân chờ ở bên ngoài, nếu nàng lên tiếng gọi, không biết bọn họ có nghe thấy hay không.

Chưởng quầy bắt gặp ánh mắt của Khương Vân Xu, lập tức phản ứng kịp.

Ông ấy vừa định bước ra ngoài gọi hạ nhân giúp nàng thì Giản Phương Trạch lạnh giọng quát: "Đứng lại!"