Chương 30

Khương Vân Xu tới đây không ít lần, sau khi dìu nàng xuống xe Thanh Thu liền quen tay dặn đám hạ nhân còn lại đứng đợi ngoài cửa.

Tiểu đồng quen mặt thấy nàng tới thì lập tức kính cẩn ra đón.

Khương Vân Xu hỏi: “Thứ ta đặt đã chuẩn bị xong chưa? Hôm nay đúng lúc rảnh rỗi đi ngang qua đây, tiện thể ghé lấy.”

Tiểu đồng đáp: “Khương cô nương, thượng quyển người đặt đã hoàn thành rồi, nhưng hạ quyển e còn cần thêm chút thời gian. Thật có lỗi vì khiến người phải đích thân tới, đợi hạ quyển hoàn tất, tiểu điếm nhất định sẽ lập tức đưa đến phủ, mong người lượng thứ.”

Khương Vân Xu mỉm cười dịu dàng, giọng mềm như gió xuân: “Không sao, ta đâu có thúc giục. Thượng quyển đã hoàn thì hôm nay ta lấy trước, còn hạ quyển sau này phiền các ngươi đưa đến giúp ta.”

“Dĩ nhiên là được, mời cô nương qua bên này.”

Thượng quyển và hạ quyển chính là bộ họa bản mà Khương Vân Xu đặt tại Linh Huyền Phường.

Những chuyện như vậy trong giới quyền quý kinh thành đã quá đỗi thường thấy.

Hiện nay phong tục cởi mở, đến cả tiểu thư khuê các chưa xuất giá cũng có thể công khai mua vài bộ họa bản khiến người ta đỏ mặt tim đập.

Các họa bản ấy vừa kín đáo lại vừa phổ biến, vừa hàm súc lại vẫn phóng khoáng đôi phần, kết hợp cả hình lẫn chữ, vừa trực quan vừa không dung tục, từ lâu đã rất được lòng các tiểu thư danh môn.

Họa bản của Linh Huyền Phường từ cốt truyện đến nét vẽ đều rất xuất sắc, bởi thế nên cực kỳ được ưa chuộng.

Bộ họa bản này của Khương Vân Xu cũng chỉ chờ chưa đến một tháng.

Nàng đúng là không quá nóng ruột, nhưng vì hôm nay ở Thư viện Khinh Châu không tìm được quyển sách nào thú vị, nên nhân tiện đi ngang qua Linh Huyền Phường, nghĩ bụng có lấy được thượng quyển cũng đủ giải khuây phần nào.

Khương Vân Xu theo tiểu đồng vào họa thư các ở hậu viện.

Lúc cầm được thượng quyển bước ra hành lang trước cửa, nàng chợt nghe thấy tiền sảnh của Linh Huyền Phường vang lên một tràng ồn ào.

Cách một đoạn hành lang, Khương Vân Xu chưa nghe rõ cụ thể là chuyện gì.

Cho đến khi nàng đi qua hành lang bước vào tiền sảnh, vừa ngẩng đầu liền trông thấy Giản Phương Trạch đứng trong phòng với vẻ mặt vênh váo.

Tùy tùng theo hắn ta đứng chắn trước sảnh, khiến chưởng quầy lộ vẻ khó xử, rõ ràng là bị Giản Phương Trạch gây khó dễ.

Giản Phương Trạch vừa định tiếp tục nói gì đó, chợt nghe động rồi quay đầu nhìn về phía Khương Vân Xu, khóe môi thoáng hiện ý cười: "Chẳng phải người đang ở đây sao, không đến lượt ngươi xen vào, lui xuống đi."