Khương Vân Xu lại tiếp tục phủ nhận: “Tỷ đâu có thích ngài ấy.”
“Vậy sao tỷ còn đòi tự đi trả sách, để hạ nhân làm chẳng phải xong rồi sao?”
Thực ra, chuyện trả sách, lại bị lời Khương Mậu Nhan vô tình nhắc nhở nàng.
Khương Vân Xu đúng là không thích Thẩm Độ, nhưng lại có ý định theo đuổi hắn. Chẳng qua nguyên do nàng muốn gả cho Thẩm Độ cũng không thật lòng, nàng vốn chẳng thích nói dối.
Theo đuổi một người, thường phải tỏ rõ chân tâm giãi bày tình cảm, nhưng nàng lại không thể mặt dày nói bản thân yêu sâu đậm, nên để người khác thay nàng truyền đạt thì cũng là một cách hay.
Khương Vân Xu khẽ cười, dịu giọng: “Không sao, tỷ chỉ muốn thử một lần.”
Khương Mậu Nhan thật sự chẳng còn gì để nói, căn bản chẳng khuyên nổi. Nhưng nàng ấy cũng không tiếp tục can ngăn nữa, dù sao cũng hiểu tính tỷ tỷ mình.
Khương Vân Xu là người không quá câu nệ nguyên tắc, làm gì cũng tùy tâm. Nguyên tắc duy nhất mà nàng luôn giữ là “quá tam ba bận”.
Tựa như lúc học điều chế hương cao, vì việc ấy vốn rất khó, nàng thử hai lần đều thất bại, nếu lần thứ ba còn không thành công, thì dù có hứng thú nàng cũng sẽ không tiếp tục nữa.
Hoặc như chuyện mà không ai biết, nàng ba lần cố gắng tìm Thẩm Độ để báo đáp ân cứu mạng. Nàng nghiêm túc và kiên định đi tìm hắn ba lần, đều bị hắn lạnh lùng cự tuyệt, vậy thì ân tình kia cũng xem như xóa bỏ.
Theo đuổi Thẩm Độ cũng như vậy.
Khương Vân Xu vừa tính toán lần tới sẽ gặp lại Thẩm Độ khi nào, vừa mang theo sách của hắn đến Thư viện Khinh Châu.
Nào ngờ hôm ấy thư viện lại nghỉ, ngay cả lão tiên sinh cũng không có mặt. Dự định để người khác nhìn thấy nàng đến trả sách cho Thẩm Độ đành không thực hiện được.
Trời hãy còn sớm khi rời khỏi Thư viện Khinh Châu.
Trên đường xe ngựa hồi phủ đi ngang qua Lưu Ly Nhai, Khương Vân Xu liền nhớ tới bộ họa bản đã đặt một tháng trước.
Một cánh tay trắng muốt vén nhẹ rèm xe, giọng nàng vang lên dịu dàng: “Đến Linh Huyền Phường một chuyến.”
Tiểu nha hoàn đi theo hôm nay là Thanh Thu, là người đã theo Khương Vân Xu lâu nhất. Nghe vậy liền hiểu ý, cho xe rẽ về hướng khác nơi góc phố.
Linh Huyền Phường nằm ở nơi thanh tĩnh tao nhã, cả tòa ba lầu phần lớn đều là nhã gian, kín đáo vô cùng. Rất nhiều công tử thế gia trong kinh thường đến đây uống trà nghe khúc, ngắm cảnh trò chuyện.
Bên cạnh đó, nơi đây còn có vài hoạt động đặc biệt.