Chương 28

Quả thật rất dở, nàng lại chẳng muốn đi thêm một chuyến đến thư viện Khinh Châu, nên ngay ngày hôm sau liền giao cả đống sách ấy cho Khương Mậu Nhan, chờ nàng ấy đi học ở thư viện thì tiện thể trả giúp luôn.

Khương Mậu Nhan thấy chồng sách toàn đề tên Thẩm Độ thì vô cùng kinh ngạc: “Không phải tỷ nói sẽ không tìm Thẩm đại nhân nữa sao, sao lại xem hết cả đống sách của ngài ấy!”

Khương Vân Xu đáp: “Tỷ đổi ý rồi.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc kéo dài của Khương Mậu Nhan, nàng lại bổ sung thêm: “Tỷ cũng đâu có xem hết, tỷ đọc không hiểu sách của ngài ấy.”

Nhưng điều Khương Mậu Nhan để tâm lại chẳng nằm ở mấy quyển sách. Nàng ấy tiếp tục truy hỏi: “Chẳng phải tỷ nói là không thích ngài ấy sao?”

“Ừ, đúng là không thích.”

Khương Mậu Nhan không tin, nàng ấy cảm thấy mọi hành động của Khương Vân Xu đều cho thấy nàng thích Thẩm Độ, vậy mà lại chưa từng thừa nhận.

Thế nên Khương Mậu Nhan dứt khoát từ chối: “Muội không đi, muốn trả thì tự tỷ đi mà trả.”

“Tại sao?”

“Muội ôm cả đống sách do Thẩm đại nhân biên soạn trở lại thư viện, đồng môn sẽ nghĩ muội thích Thẩm đại nhân mất!”

Khương Vân Xu hơi nghiêng đầu, tựa như chưa từng nghĩ tới khả năng ấy.

Khương Mậu Nhan lại nói: “Dù tỷ có thừa nhận hay không, thì tỷ mượn chỗ sách này, người ta nhất định sẽ nghĩ tỷ thích Thẩm đại nhân. Nếu muốn trả thì cứ để hạ nhân đi là được, nếu không sẽ bị người ta chê cười.”

Khương Vân Xu nghi hoặc hỏi: “Cười vì chuyện gì?”

“Thẩm đại nhân là nhân vật nổi danh khắp kinh thành, nữ tử thầm mến ngài ấy chẳng hề ít, nhưng chưa từng có ai dám tỏ bày lòng mình… bởi ngài ấy quả thực là đoá hoa cao lãnh, chỉ có thể ngưỡng vọng mà không thể với tới. Nếu có ai dám yêu thích ngài ấy, sẽ bị người ta chê cười là không biết tự lượng sức mình. Huống chi là những nữ tử vốn dĩ có thân phận cách biệt với ngài ấy… kể cả là tỷ, mấy ngày nay cũng bị người ngoài xì xào bàn tán đấy thôi…”

Nửa câu sau Khương Mậu Nhan hạ thấp giọng, nhưng Khương Vân Xu vẫn nghe rõ rành mạch.

Khương Vân Xu cảm thấy từ ngữ của Khương Mậu Nhan có phần khoa trương quá mức. Chỉ là thích Thẩm Độ mà thôi, lại còn dùng tới chữ “dám yêu”.

Nói như thể Thẩm Độ là hồng thủy mãnh thú không bằng.

Đối với điều này, Khương Vân Xu trầm mặc chốc lát, rồi hiểu ra gật đầu, chẳng mấy bận tâm: “Được rồi, vậy tỷ tự đi trả.”

Khương Mậu Nhan vội nói: “Tỷ vẫn chưa nghe muội nói xong phải không, Thẩm đại nhân sẽ không chấp nhận tấm lòng của tỷ đâu, tỷ đừng thích ngài ấy nữa!”