Thẩm Độ không nói lời nào, nhưng cũng không thể tránh né đi chỗ khác. Ngược lại, Thẩm Diệu Từ được dịp tiếp tục trò chuyện với Khương Vân Xu.
Nàng ấy nhìn chồng sách trong tay nha hoàn sau lưng Khương Vân Xu, bạo gan bắt chuyện: “Khương tỷ tỷ, tỷ mượn nhiều sách quá.”
Khương Vân Xu khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Thẩm Độ, rồi cuối cùng nhìn thẳng vào Thẩm Diệu Từ, dịu dàng đáp: “Ừ, bởi vì ta tìm được mấy cuốn rất có hứng thú, nên tiện thể mượn luôn một lượt, đỡ phải đi lại nhiều lần.”
Trong lòng Thẩm Độ lạnh lùng hừ một tiếng, âm thầm chế nhạo. Nói cứ như thể thật sự đến đây vì sách vậy.
Thẩm Diệu Từ hiểu ý gật đầu liên tục, vốn còn muốn trò chuyện thêm đôi câu với vị tỷ tỷ xinh đẹp kia, thì xe ngựa của Khương phủ đã tới trước cổng.
Khương Vân Xu nói: “Xe ngựa của ta đến rồi, vậy ta đi trước, hẹn gặp lại lần sau.”
Lời này tưởng như là nói với Thẩm Diệu Từ, nhưng ánh mắt của Khương Vân Xu cuối cùng lại rơi lên người Thẩm Độ.
Thẩm Độ từ đầu tới cuối chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần.
Mãi đến khi Khương Vân Xu khom mình bước lên xe, ánh mắt hắn mới lướt qua chồng sách trên tay hai nha hoàn, bắt gặp vài tựa sách có vẻ quen mắt.
Ánh mắt Thẩm Độ lập tức trở nên sắc lạnh, đang định quay đầu xác nhận, thì Thẩm Diệu Từ đã kinh ngạc thốt lên trước: “Đại ca, sách mà Khương tỷ tỷ mượn toàn bộ đều là của ca ca đó!”
Xe ngựa chuyển bánh rời đi, rèm xe lay động theo gió.
Cổ họng Thẩm Độ nghẹn lại, lời cảnh cáo định nói ra lại nuốt ngược vào trong.
Chỉ còn lại bên tai là giọng nói nghiêm túc của muội muội: “Sách của ca viết khó hiểu như thế, vậy mà Khương tỷ tỷ lại mượn hết, xem ra là thật sự rất thích ca ca rồi.”
Lời của Thẩm Diệu Từ cũng không hoàn toàn đúng.
Khương Vân Xu chưa thể xem là rất thích Thẩm Độ, trong mắt nàng, Thẩm Độ chẳng qua chỉ là một trong số những chuyện nàng cảm thấy hứng thú mà thôi, giống như khi trước nàng từng hứng thú với việc điều chế hương cao vậy.
Có điều sách của Thẩm Độ thực sự rất khó xem.
Ít nhất đối với một thiếu nữ như nàng, thì quả thực chẳng thú vị chút nào.
Rối rắm khó hiểu, sâu xa buồn tẻ. Xem chưa được bao lâu đã thấy buồn ngủ, lại càng không hiểu nổi người viết sách đó rốt cuộc muốn truyền đạt điều gì.
Khương Vân Xu xưa nay không phải kiểu người “yêu ai yêu cả đường đi”.
Nàng mượn hết toàn bộ sách của Thẩm Độ, vậy mà chưa xem hết nửa nén nhang đã dứt khoát bỏ qua.