Chương 26

Thẩm Độ vốn chẳng phải người kiên nhẫn, mấy lần lạnh nhạt trước đã là nhẫn nại dưới khuôn phép giáo dưỡng rồi, nhưng nếu vẫn không đủ, thì hắn cần phải dùng cách khác, nói rõ ràng hơn.

Dù là ác liệt hay ngang ngược cũng được.

Tóm lại, hắn chỉ mong được yên tĩnh, dập tắt hoàn toàn suy nghĩ của Khương Vân Xu.

Chỉ là… những điều đó, không cần thiết phải giải thích với người khác.

Thẩm Độ im lặng không đáp, Thẩm Diệu Từ lại bĩu môi nói: “Vị tỷ tỷ ấy xinh đẹp như thế, vậy mà ca cũng nỡ lòng nói lời nặng nề đến vậy, đúng là nhẫn tâm thật.”

Xinh đẹp sao?

Trong đầu Thẩm Độ bất giác hiện lên gương mặt kiều diễm kia.

Có lẽ quả thật dung mạo cũng có vài phần thanh sắc, nhưng điều đó chẳng hề mâu thuẫn với chuyện hắn trở nên cứng rắn sau nhiều lần từ chối vô ích.

Trầm mặc một lát, Thẩm Độ không đổi sắc mặt đáp: “Con mắt thẩm mỹ của muội cần phải trau dồi lại rồi.”



Khương Vân Xu cũng không để tâm quá nhiều tới chuyện vừa rồi.

Sau khi vào Tàng Thư Các, nàng liền tập trung tinh thần chọn sách.

Nghe lão tiên sinh trong thư viện nói, gần đây Tàng Thư Các mới thu về một số sách mới, trong đó có cả những tác phẩm nổi bật của các văn sĩ đương thời trong vài năm gần đây.

Khương Vân Xu cảm thấy hứng thú, nên ở dãy kệ đó nán lại lâu hơn một chút để chọn lựa. Và rồi… nàng bất ngờ phát hiện trong số đó có sách do chính Thẩm Độ viết.

Lời cảnh cáo lạnh lùng của Thẩm Độ dường như vẫn văng vẳng bên tai, ánh mắt đầy chán ghét của hắn như đang băng lạnh nhìn thẳng vào nàng.

Khương Vân Xu trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng vẫn đưa tay lấy toàn bộ sách có tên Thẩm Độ trên giá xuống.

Nàng chỉ thích làm những việc khiến bản thân hứng thú.

Thật không may, Thẩm Độ lại khiến nàng đặc biệt quan tâm.

Dù Thẩm Độ có bài xích nàng đến đâu, cũng không ngăn được ý định muốn thử thêm vài lần nữa.

Quá tam ba bận.

Cũng giống như lúc đầu nàng muốn báo đáp ân cứu mạng của hắn vậy.

Sau khi rời khỏi Tàng Thư Các cùng hai nha hoàn, Khương Vân Xu không ngờ lại trùng hợp gặp Thẩm Độ ngay trước cổng thư viện.

Lần này thật sự là trùng hợp.

Khương Vân Xu chủ động tiến lại gần, cất giọng mềm nhẹ: “Thật trùng hợp, Thẩm đại nhân, lại gặp ngài rồi.”

Thẩm Diệu Từ đứng phía sau Thẩm Độ vừa thấy nàng, đôi mắt liền sáng lên. Tương phản hoàn toàn với sắc mặt trầm xuống của Thẩm Độ.

Xe ngựa còn chưa đến.