Chương 23

Khương Vân Xu nhắc nhở: "Chuyện này đừng nói với cha nương, tỷ sẽ tự giải quyết."

Khương Mậu Nhan nghe vậy thì sợ hãi: "Thế tử thực sự sẽ ép tỷ sao?"

"Không đâu." Khương Vân Xu an ủi nàng ấy: “Ta chỉ không muốn để cha nương phải bận lòng vì chuyện nhỏ nhặt thế này mà thôi."

Khương Mậu Nhan thì không cho đây là chuyện nhỏ chút nào, tiếp tục hỏi: "Vậy tỷ định giải quyết thế nào?"

Khương Vân Xu trầm tư giây lát, trong đầu lướt qua đủ loại đối sách.

Ví dụ như bắt đầu điều tra hoạt động gần đây của Tấn Việt Hầu Phủ, tìm ra sơ hở rồi đánh đòn phủ đầu.

Hoặc lôi hết những vết nhơ bị người đời lãng quên của Tấn Việt Hầu Phủ ra ánh sáng, khiến bọn họ phiền não bận rộn đến độ không còn thời gian để quấy rầy nàng.

Nhưng những cách ấy đều rất phiền toái, mà nàng thì lại chẳng thấy Giản Phương Trạch xứng đáng để nàng hao tâm tổn trí đến vậy.

Thấy Khương Vân Xu không nói gì, Khương Mậu Nhan tưởng nàng chưa nghĩ ra cách, bèn không nhịn được đưa ra đề nghị: "Thực ra cách hay nhất chính là tỷ gả đi. Tỷ đã có phu quân rồi, cho dù thế tử có không cam tâm thì cũng không thể dây dưa thêm nữa."

Nhưng ngay sau đó, Khương Mậu Nhan lại thì thầm như lẩm bẩm: "Chỉ là trên đời làm gì có người như tỷ nói, biết đi đâu mà tìm phu quân phù hợp với tỷ đây."

Ánh mắt Khương Vân Xu khẽ ngẩn ra, như thể vừa bị gợi mở điều gì.

So với những cách nàng vừa nghĩ đến, thì thành thân với người khác quả thật là biện pháp đơn giản nhẹ nhàng nhất.

Chỉ có điều, Khương Mậu Nhan đã nói sai một điều.

Nam tử như lời nàng nói… là có tồn tại.

Yến tiệc đang diễn ra bỗng rộn ràng hẳn lên. Ánh mắt của khách khứa lại bị một phía thu hút. Không xa nơi ấy, Thẩm Độ đã trở lại yến tiệc, cao lớn nổi bật giữa đám đông.

Khương Mậu Nhan nhìn theo, thấy Khương Vân Xu cũng nghe tiếng mà ngẩng đầu, rồi ánh mắt chuyên chú dừng lại một điểm, trong đáy mắt dần hiện lên ý vị sâu xa.

Tựa như nàng đang nói với muội ấy rằng: "Đó chẳng phải là người ấy sao?"

Nửa sau của yến tiệc mùa xuân.

Khương Vân Xu nhiều lần ngẩng đầu, đưa ánh mắt về phía Thẩm Độ đang đứng.

Nàng không biết hắn có nhận ra hay không, cũng không để tâm có ai khác nhìn thấy ánh mắt của mình. Chỉ là bỗng nhiên bắt đầu suy nghĩ đến một phương diện mà trước nay chưa từng nghĩ tới…

Thành thân với một người.

Không thể phủ nhận, cho dù gạt bỏ hào quang cứu mạng năm xưa, Thẩm Độ vẫn là một nam tử từ đầu đến chân, thậm chí đến từng sợi tóc đều khiến nàng nhìn thuận mắt.