Hắn thật hung dữ… lại còn nhỏ nhen.
Chỉ là ngửi một cái thôi, có mất gì đâu?
Khương Vân Xu không khỏi nhớ lại cảnh ba năm trước, lúc được Thẩm Độ cứu. Khi ấy, hắn cũng ở rất gần nàng, thân hình cao lớn chắn trước mặt, tạo nên một mảng bóng tối mang theo cảm giác an toàn.
Khi đó… nàng có ngửi thấy mùi hương này không?
Hình như là không.
Nhưng chuyện đó đã quá lâu, Khương Vân Xu cũng không dám chắc. Chỉ là nghĩ tới đây, lại khiến nàng nảy ra một chút xíu thôi thúc muốn tiếp tục lại gần lần nữa.
Dù vậy, cuối cùng nàng vẫn nhẫn nại nén lại.
Không khí lặng đi một lát, Thẩm Độ bỗng có động tác.
Hắn gần như ngay khi cảm thấy mối nguy đã hết liền lùi lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người thêm mấy bước.
Khương Vân Xu khẽ hỏi: “Những người đó đã đi rồi sao?”
Thẩm Độ hơi chau mày, tựa như đang phiền não vì lo Khương Vân Xu sẽ truy hỏi chuyện vừa rồi vì sao lại phải lẩn trốn.
Nhưng nàng lại mở miệng hỏi một chuyện khác: “Vậy bây giờ chúng ta có thể quay lại tiệc rồi chứ?”
Khương Vân Xu chẳng hề quan tâm đến điều mà Thẩm Độ đang lo lắng, cũng không hề có lòng hiếu kỳ. Nàng thậm chí còn đang nghĩ nếu mùi hương trên người hắn có thể làm thành hương cao thì tốt biết mấy.
Thẩm Độ liếc nhìn nàng: “Không phải chúng ta… là ngươi. Ngươi có thể đi rồi.”
Khương Vân Xu bị từ chối nhưng cũng không có vẻ gì buồn bã, ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, trước khi rời đi còn bổ sung một câu: “Chuyện hôm nay ta sẽ không nói với ai. Thẩm đại nhân, hẹn gặp lại.”
Bóng dáng nhỏ bé dọc theo lối mòn xa dần.
Thẩm Độ chỉ liếc một cái rồi thu tầm nhìn lại.
Gặp lại?
Hắn chẳng muốn có cái gọi là “lần sau” với nàng.
*
Lúc Khương Vân Xu quay lại yến tiệc, yến hội đã gần như đầy người. Đa số khách khứa đều đã tới đủ, tiệc cũng sắp chính thức bắt đầu.
Trước chỗ của Khương Mậu Nhan, đồ ăn đã bị nàng ấy quét sạch. Thấy Khương Vân Xu cuối cùng cũng trở lại, nàng ấy lập tức nhào tới hỏi: “Tỷ, sao tỷ đi lâu vậy?”
“Bị chút chuyện làm trễ thôi.”
Khương Vân Xu điềm nhiên nói, tiện tay từ bàn ăn bên cạnh lấy thêm hai đĩa điểm tâm đặt trước mặt Khương Mậu Nhan, hòng chuyển hướng chú ý của nàng ấy.
Ống tay áo lụa trắng viền ngọc theo động tác ấy mà trượt xuống, lộ ra cổ tay trắng muốt nõn nà, như sứ không tỳ vết.
Khương Mậu Nhan nhìn mà giật thót trong lòng, có phần căng thẳng hạ giọng hỏi: “Là thế tử lại tới dây dưa với tỷ sao?”