Chương 19

Khương Vân Xu mãi vẫn không rời đi, đôi mắt sáng trong luôn nhìn hắn không chớp, như thể đang chờ một lời đáp lại.

Thẩm Độ vốn không thích ánh mắt nàng nhìn thẳng vào mình như thế, hắn cũng không cho rằng bản thân có nghĩa vụ phải đáp lại câu hỏi kỳ quái này.

Khóe môi căng ra, giọng hắn lạnh lùng đến cực điểm: “Cô nương có thể biến khỏi mắt ta được rồi.”

Nào ngờ, vừa dứt lời, lối nhỏ phía sau đột ngột vang lên tiếng bước chân tới gần.

Nghe tiếng thì không chỉ một người, thậm chí bước chân còn rất rõ ràng, hiển nhiên là có mục đích hướng thẳng về phía này.

Sắc mặt Thẩm Độ lập tức thay đổi, lườm Khương Vân Xu bằng ánh mắt sắc lạnh, sau đó lập tức túm lấy nàng, xoay người lẩn vào khe tường ở một góc gần đó.

Trước mắt Khương Vân Xu tối sầm, tiếng hô kinh ngạc chưa thoát ra khỏi miệng đã bị một bàn tay lớn lạnh lẽo che chặt.

Gương mặt mềm mại bị bóp siết, gần như thô bạo.

Khi bị kéo đi, bên hông nàng bị một bàn tay khác giữ chặt, lực đạo kia hoàn toàn không có ý nương tay.

Lưng nàng dán sát vào vách tường lạnh buốt. Gương mặt tuấn tú bị nàng nhìn chăm chú suốt nãy giờ, nay đột ngột áp sát ngay trước mắt.

Tiếng bước chân phía ngoài tường đang tiến lại gần.

Nam nhân áp sát trước mặt nàng, ánh mắt sắc lạnh.

Khương Vân Xu hoàn hồn lại, cứ thế ngẩn người nhìn Thẩm Độ, khe khẽ phát ra một tiếng rầu rĩ nhẹ nhàng từ dưới lòng bàn tay hắn.

“Thẩm đại nhân… ngài ôm ta thế này… thì ta làm sao biến mất được?”

"Đây không tính là ôm."

Dưới thanh âm lạnh lẽo bị đè thấp ấy, Khương Vân Xu chậm rãi cụp mắt, ánh nhìn rơi xuống bàn tay to lớn đang siết chặt eo mình.

Bàn tay của Thẩm Độ rất lớn, dễ dàng kiểm soát nàng chỉ bằng một tay.

Lực đạo chưa hề thu liễm khiến lớp vải trắng muốt ở thắt lưng nàng nhăn nhúm lại, trông vừa thô bạo vừa mang theo cảm giác mập mờ khó nói.

Thẩm Độ bất chợt buông tay, nhưng không hề biện giải cho lời phủ nhận vừa rồi, chỉ có sắc mặt càng thêm phần u ám.

Khương Vân Xu lại chẳng để tâm mấy, tựa lưng vào tường rồi ngẩng đầu lần nữa.

Tiếng bước chân bên ngoài bức tường đã đến gần, vài giọng nói đan xen rồi lại dần tản đi.

Không ai lên tiếng, dường như họ đang tìm kiếm điều gì đó.

Thẩm Độ nín thở, tập trung toàn bộ chú ý vào động tĩnh bên ngoài. Nhưng trong không khí lại len vào một mùi hương nhàn nhạt, từng sợi tơ mảnh luồn vào khứu giác hắn… hắn chưa từng ngửi qua mùi hương này, nhưng biết rõ nó đến từ đâu.