Khương Vân Xu khựng lại.
Yến Hoài là tên tự của Thẩm Độ.
Quả nhiên, phía kia liền có một người trầm giọng “Ừm” hồi đáp.
Chỉ là một âm tiết, nhưng Khương Vân Xu vẫn nhận ra đó là giọng của Thẩm Độ.
Tới đây, hai người họ không nói thêm lời nào nữa. Chỉ có tiếng bước chân xa dần truyền đến.
Khương Vân Xu còn đang âm thầm thở phào vì bản thân không nghe thấy điều gì không nên nghe thì trong tầm mắt hạ xuống của nàng, lại đột ngột xuất hiện một đôi ủng đen.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, liền chạm phải ánh mắt trầm lạnh như đáy đầm của Thẩm Độ.
Khương Vân Xu bối rối trong thoáng chốc… dù sao thì hiện giờ nàng xuất hiện ở đây đúng là có phần khả nghi.
Nhưng nàng nhanh chóng bình tĩnh lại, ôn hòa hành lễ, mở miệng chào hỏi: “Thẩm đại nhân.”
Thẩm Độ mang sắc mặt không vui, ánh mắt lạnh lùng xa cách từ trên xuống dưới đánh giá nàng một lượt, sau đó chất vấn: “Ngươi theo dõi ta?”
Khương Vân Xu lắc đầu, giải thích: “Ta không theo dõi ngài, là sau khi đưa đồ cho Quý phi nương nương thì vô tình đi tới nơi này.”
Giọng thiếu nữ mềm mại, vẫn như mấy lần trước, tựa như lông chim lướt qua vành tai.
Nhưng hôm nay nàng ăn mặc lại có chút khác biệt.
Trang phục rõ ràng được chuẩn bị kỹ lưỡng, kim quang rực rỡ, chói mắt nổi bật.
Áo váy bó eo tôn lên vóc người yểu điệu đầy đặn, gương mặt điểm trang khẽ càng thêm tinh xảo, đôi mắt long lanh như mang ý tình, quyến rũ mê người.
Trong bầu không khí thế này, một mục đích kín đáo gần như đã hiển hiện rõ ràng.
Nông cạn, lại khiến người ta chán ghét.
Thủ đoạn chẳng khác gì mấy lần trước.
Thậm chí còn không bằng mấy lần trước trực tiếp ngồi chờ, ít ra còn quang minh chính đại hơn.
Sau một hồi yên lặng dò xét, Thẩm Độ rõ ràng không tin lời Khương Vân Xu, nhưng cũng chẳng muốn phí lời với nàng, chỉ đợi nàng biết điều rời đi.
Nhưng Khương Vân Xu lại lặng lẽ nhìn hắn một lát, không hề chủ động đi, ngược lại còn hỏi: “Thẩm đại nhân là quay lại tiệc, hay định đi nơi khác, đi cùng nhau nhé?”
Thẩm Độ nhìn nàng, như thể nghe thấy chuyện hoang đường nào đó, ánh mắt dần tối lại.
Hắn với nàng thân quen lắm sao, sao lại phải đi cùng?
Có điều Khương Vân Xu cũng chỉ tiện miệng hỏi theo lễ nghĩa.
Dù sao thì đã chạm mặt tại đây, trước mắt cũng chỉ có một con đường. Người nói chuyện với Thẩm Độ đã rời đi, chắc hắn cũng không định đứng ngây người ở đây một mình.