Chương 16

Tháng ba xuân thịnh, trời trong như gột rửa.

Hoàng hậu nương nương chiểu theo lệ thường, mở xuân yến trong cung.

Nữ quyến du ngoạn thưởng hoa, nam nhân ẩm tửu luận chính.

Khương Mậu Nhan rất vui vẻ, nàng ấy vốn ưa yến hội, bởi có thể gặp gỡ rất nhiều người, lại có không ít mỹ vị.

Chỉ có Khương Vân Xu thì hứng thú nhạt nhòa, có lẽ đã dự yến hội nhiều năm, trong lòng cũng dần dần thấy vô vị.

Trước khi lên đường, Khương Mậu Nhan thấy Khương Vân Xu đang thu dọn thứ gì.

Nàng ấy tiến lại gần, cất giọng hỏi nhỏ: “Vân Xu tỷ, trong hộp kia là vật gì vậy?”

Khương Vân Xu đậy nắp hộp gỗ lại, lại cẩn thận xem xét một lượt, rồi mới nâng hộp đáp: “Là cao hương chuẩn bị cho Quý phi nương nương, lát nữa phải đem tới cung người để thử mùi.”

Chế hương là một sở thích nhỏ của Khương Vân Xu.

Năm ngoái, Quý phi nương nương vô tình nghe được nàng biết điều hương trong một buổi cung yến, lấy làm hứng thú.

Sau đó liền sai người truyền ý, bảo nàng chuẩn bị vài loại cao hương, chờ đến xuân yến năm nay dâng lên cho người thử dùng.

Khương Mậu Nhan nghe vậy, mơ hồ gật đầu, nhìn chiếc hộp gỗ tinh xảo, khẽ lẩm bẩm: “Ta xin tỷ bao lần, cũng chẳng thấy tỷ làm cho ta lấy một cái.”

Khương Vân Xu nghe được, chỉ mỉm cười ôn hòa, giải thích: “Ta làm cái này vốn chỉ để tiêu khiển, nay muội còn chưa cần dùng, chờ khi có dịp, ta chẳng tiếc gì đâu.”

“Cớ sao lại nói ta chưa cần dùng? Vậy khi nào mới tính là cần?”

Lời ấy, Khương Vân Xu không đáp thêm gì nữa.

Chuyện điều hương, nàng biết được từ mấy quyển thoại bản đọc thuở trước.

Cao hương ấy dùng để tăng thêm phong vận nữ tử, khơi gợϊ ȶìиᏂ cảm phu thê, khiến cuộc sống thêm hòa hợp mỹ mãn.

Nhưng bởi vì kỹ nghệ điều hương phức tạp, nguyên liệu lại đắt, nên chẳng phải món để sinh lợi.

Trên thị trường hiếm thấy loại cao hương vừa ý, lại có chất lượng thật tốt.

Mà các tiểu cô nương thân mang thanh khí tự nhiên, nếu còn dùng cao hương, chẳng khác nào lấn át sự thuần tịnh vốn có.

Vả lại chưa lập gia thất, chưa từng thân cận với nam nhân, thì cũng chẳng cần dùng đến thứ ấy.

Ngay cả Khương Vân Xu vẫn thường chỉ làm mà không dùng, huống hồ là Khương Mậu Nhan.

Vào cung rồi, Khương Vân Xu an trí Khương Mậu Nhan ngồi vào tiệc, dặn dò cung nhân dâng lên ít món nàng ấy thích, rồi mới mang hộp hương đến điện của Quý phi nương nương.

Vì hôm nay là xuân yến do đích thân Hoàng hậu nương nương chủ trì, khác với tiệc thường ngày, nên Khương Vân Xu cũng có chút dụng tâm sửa soạn.

Cung nữ tới dẫn đường dọc đường đi mấy lần lén ngó nàng, đến khi bất cẩn chạm phải ánh mắt nàng thì mặt liền đỏ lên, lộ vẻ luống cuống.

Khương Vân Xu chỉ mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng trấn an, rồi theo bước cung nữ, đến trước điện của Quý phi nương nương.