Chương 15

Thẩm Độ không ở lại lâu trong phòng của Giản Phương Trạch.

Khi y ra khỏi phòng, vẻ mặt vẫn bình thản, không hề có dấu hiệu không vui, rõ ràng là công việc tiến triển khá thuận lợi, tâm trạng cũng khá tốt.

Trường Canh đi theo sau khi Thẩm Độ bước ra khỏi sân: "Chủ tử, tiệc vẫn chưa kết thúc, có cần đợi phu nhân và tiểu thư về cùng không?"

Thẩm Độ: "Phái người chuẩn bị xe ngựa khác, ta phải đến Hình Bộ một chuyến."

Trường Canh nhận lệnh rồi đi báo cho người sắp xếp.

Trên đoạn đường rời khỏi phủ, Trường Canh vẫn đang do dự không biết làm sao để nhắc đến chuyện Khương Vân Xu nhờ mình.

Dù lúc này không khí khá tốt, tâm trạng Thẩm Độ cũng khá ổn, nhưng Trường Canh không dám chắc khi nhắc đến Khương Vân Xu sẽ không khiến Thẩm Độ đổi sắc mặt ngay lập tức.

Dù sao từ những lần gặp trước, Thẩm Độ dường như không mấy thiện cảm với cô nương xinh đẹp này.

Trường Canh do dự mãi, đến khi theo Thẩm Độ vào nhà giam Hình Bộ, vẫn chưa tìm được cơ hội mở lời.

***

Trong nhà giam, những tội nhân đang bị hành hình, tiếng thét thảm thiết vang lên, máu me vương vãi, cảnh tượng vô cùng tàn khốc đẫm máu.

Thẩm Độ lại không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại y đột nhiên nhắc đến Khương Vân Xu:

"Cho người điều tra xem, tại sao Khương Vân Xu lại xuất hiện trong phòng của Giản Phương Trạch hôm nay."

Trường Canh sửng sốt, cảm thấy môi trường lúc này quả thật không thích hợp để nhắc đến lời cảm ơn dịu dàng của cô nương xinh đẹp kia.

Nhưng vì Thẩm Độ đã chủ động đề cập, hắn do dự một lúc, rồi cũng phải cắn răng nói:

"Vâng, chủ tử, còn một chuyện nữa, trước khi Khương cô nương rời đi, có nhờ thuộc hạ chuyển lời cảm ơn đến ngài."

Thẩm Độ nhìn chằm chằm vào tên phạm nhân đang bị giày vò trong nhà giam, kẻ đó đau đớn đến mức không thể chịu đựng nổi, nhưng thần sắc Thẩm Độ vẫn lạnh lùng, dường như trước mắt không phải là một cảnh tượng tàn bạo đầy máu me, mà chỉ là một bụi cỏ, hoa lá vô hại bên vệ đường.

Y im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng: "Lời gì?"

"Khương cô nương nói, hôm nay cảm ơn ngài."

Quả đúng như vậy, chủ đề về Khương Vân Xu lại khiến Thẩm Độ thay đổi biểu cảm.

Y khẽ nheo mắt, giọng nói thấp nhẹ, không rõ ý tứ: "Cảm ơn ta?"

"Thuộc hạ cũng không rõ Khương cô nương cảm ơn vì chuyện gì, có cần điều tra không?"

Thẩm Độ thu ánh mắt về, dường như đã nhìn đủ cảnh hành hình, y quay người lại, lạnh lùng nói: "Không cần, ta không hứng thú."