Chương 14

Khương Vân Xu nghe mà có chút không hiểu, nhưng Giản Phương Trạch thì dường như biết rất rõ lý do Thẩm Độ tới, sắc mặt càng trở nên khó coi.

Từ lúc Thẩm Độ bước vào phòng, ánh mắt của Khương Vân Xu không kìm được mà dán chặt lên khuôn mặt Thẩm Độ.

Một là vì bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột này, hai là vì tâm trạng bực bội vừa rồi của nàng thật sự cần khuôn mặt ưa nhìn rực rỡ kia để xoa dịu.

Khương Vân Xu cứ thế nhìn chằm chằm y, một lúc lâu quên cả thu lại ánh mắt.

Cho đến khi đường nét sắc bén trên quai hàm Thẩm Độ khẽ động, dường như y nghiến răng, sau đó quay người lại, chỉ để lại bóng lưng lạnh lùng trước mặt nàng, rồi nói: "Thế tử định giữ người ngoài ở đây để nghe sao?"

Khương Vân Xu sững người, rất nhanh hiểu ra cái gọi là "người ngoài" chính là đang ám chỉ nàng.

Giản Phương Trạch lập tức lộ vẻ không cam lòng, tiếc nuối, bởi lẽ hắn vừa khó khăn lắm mới tìm được cơ hội mời được người đến, còn chưa thu được lợi lộc gì.

Nhưng Khương Vân Xu lại cảm thấy lòng nhẹ nhõm, lập tức khẽ cúi người về phía bóng lưng Thẩm Độ: "Đa tạ Thẩm đại nhân, vậy ta xin phép cáo từ trước."

Thẩm Độ nghe vậy hơi nghiêng đầu, khóe mắt thoáng thấy nụ cười nhạt trên môi thiếu nữ khi nàng đứng dậy, rồi sau đó quay người rời đi.

Đáy mắt y hiếm khi hiện lên một tia khó hiểu, nhưng thoáng qua rồi biến mất.

Khương Vân Xu nhanh chóng rời khỏi phòng, đến cổng sân thì nhìn thấy Trường Canh đang chờ ở đó.

Khương Vân Xu nhận ra hắn. Những lần trước nàng đến tìm Thẩm Độ, so với thái độ lạnh nhạt của Thẩm Độ, vị thuộc hạ Trường Canh này lại đối với nàng rất hòa nhã và lễ độ, thậm chí còn từng bị Thẩm Độ liếc mắt vài lần vì giúp nàng thông báo.

Trường Canh thấy Khương Vân Xu cũng giật mình: "Khương cô nương, sao lại ở đây?"

Khương Vân Xu mỉm cười nhẹ nhàng, dịu dàng chào hỏi Trường Canh, sau đó không giải thích thêm mà chỉ nói: "Chờ lát nữa nếu Thẩm đại nhân xong viêc mà có thời gian, phiền ngài nhắn giùm ta một tiếng cảm ơn. Nếu Thẩm đại nhân không muốn nghe thì không cần làm phiền, xin đa tạ."

Trường Canh vẫn còn mơ hồ không hiểu, chỉ đáp lại một tiếng rồi thấy Khương Vân Xu bước đi.

Nhờ vào sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Độ, Khương Vân Xu cũng tránh được rắc rối phải đối mặt trực tiếp với Giản Phương Trạch.

Nàng luôn là người tự tại, dù không quá để tâm nhưng việc thể hiện lòng biết ơn bằng lời vẫn là cần thiết, còn Thẩm Độ có muốn nghe hay không thì không phải là vấn đề của nàng.