Chương 6

Theo như cuộc đời của nguyên chủ, dốc hết tâm sức làm túi máu, cuối cùng chẳng nhận được gì, Quý Nhất Liên rõ ràng là hòn đá không thể dùng tình cảm lay động.

Cô sẽ không đi theo con đường cũ.

So với chinh phục, cô càng muốn thuần phục.

Sau khi uống thuốc ức chế, mùi hương ngọt ngào quanh người dần nhạt bớt, những Alpha trên khán đài mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa nãy họ thậm chí còn dâng lên cơn thèm khát muốn lao về phía Đường Nhan Liễu.

Còn lao đến rồi sẽ làm gì, không ai dám nghĩ tiếp.

Ai cũng biết Omega tinh thần lực càng cao, mùi tin tức tố tỏa ra càng xa.

“Thí sinh này, mời để lại tuyên ngôn thi đấu!”

Một máy quay chim ruồi dừng ngay trước mặt Đường Nhan Liễu, giọng MC vang lên trong sân.

Người dẫn chương trình hôm nay là Thanh Đại, nữ MC nổi tiếng của các cuộc thi Liên Minh, được mệnh danh có đôi mắt tinh tường, chưa từng bỏ sót một thí sinh tiềm năng nào.

Bất cứ tuyển thủ nào được cô phỏng vấn trước trận đều thường để lại màn trình diễn rực rỡ trong buổi phát sóng.

Việc Đường Nhan Liễu bất ngờ thức tỉnh tinh thần thể quả thật khiến người kinh ngạc, nhưng hẳn chưa đến mức khiến Thanh Đại đặc biệt chú ý đến vậy.

“Thanh Đại vừa rồi còn chưa phỏng vấn Quý Nhất Liên, sao lại chọn nói chuyện với một Omega vô danh thế này?”

Máy quay lia cận cảnh thẻ tên trên ngực Đường Nhan Liễu, cái tên “Đường Nhan Liễu” lập tức hiện rõ trên màn hình lớn.

“Không thể nào, tên Đường Nhan Liễu trước giờ chưa từng nghe.”

Ngay khi Đường Nhan Liễu thức tỉnh tinh thần thể, đã có một số người quen chú ý đến cô. Giờ lại được Thanh Đại đích danh gọi phỏng vấn, lập tức toàn bộ máy quay đều hướng về cô, phát sóng trực tiếp từ mọi góc độ.

Người bình thường trong tình huống này sớm đã lúng túng, thậm chí đỏ mặt sợ hãi.

“Tuyên ngôn thi đấu?”

Đường Nhan Liễu, người chưa từng trải qua sân khấu lớn, bình thường chỉ cần có người nhìn đã vội né tránh, lúc nào cũng khom vai cúi đầu như trốn trong bóng tối. Thế nhưng lúc này, cô chậm rãi quét mắt nhìn từng chiếc máy quay, đứng thẳng người, vẻ ngoài có chút hờ hững nhưng lại toát ra sự tự do và tự tin.

Ánh mắt cô giao nhau với ánh nhìn của tất cả những người ngoài màn hình.

Đôi mắt kia như được thắp sáng bởi những vì sao, tham vọng lấp lánh làm gương mặt thanh tú của cô bừng sáng.

Cô mỉm cười nhạt, nhưng toàn thân lại tỏa ra một thứ ánh sáng khó gọi tên.

“Tôi à, tôi đến đây chỉ để mạ thêm một lớp vàng cho mình, để nhiều Alpha xuất sắc biết đến tôi. Không phải sao? Cuối cùng mỗi Omega đều phải bước vào vòng tay của Alpha, chứ không phải vực sâu hay bầu trời.”

Giọng cô mang theo ý cười, như đang nói về một người khác, nhẹ đến mức khiến người ta tưởng cô chỉ đang bông đùa.

Nhưng vào thời khắc này, những lời nói ấy lại như một nhát châm biếm.

Toàn trường im phăng phắc.

Đường Nhan Liễu thong thả quét mắt nhìn về khu vực đám thiên tài đang đứng, khóe môi cong lên để lộ lúm đồng tiền ngọt ngào.

“Các thiên tài, nhìn tôi này. Trận đồng đội tôi vẫn chưa có bạn đồng hành, có muốn lập nhóm với tôi không?”

Bị cô đảo mắt quét qua, đám thiên tài kia phản ứng khác nhau. Có người bất giác bị khơi gợi hứng thú, có người lại kinh ngạc.

Trong số đó, chỉ có Quý Nhất Liên mặt mày lạnh lẽo, tựa như khoảnh khắc rơi vào tầng khí áp thấp, gương mặt tinh xảo lạnh nhạt phủ đầy vẻ không kiên nhẫn.

Chẳng lẽ Đường Nhan Liễu nghĩ rằng chỉ cần làm vậy, là có thể ép cô ấy phải thừa nhận gì đó trước mặt tất cả mọi người sao.

Điều cô ấy ghét nhất chính là bị ép buộc.

Cô ấy và Đường Nhan Liễu, dù là kiếp này, kiếp sau hay cả kiếp sau nữa, cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ có khả năng.

Khuôn mặt phủ đầy sương giá của Quý Nhất Liên gần như chán ghét mà dời ánh nhìn khỏi gương mặt Đường Nhan Liễu.

Đường Nhan Liễu từ xa trông thấy, chỉ khẽ cười nhạt.

Hắc nguyệt quang vốn dĩ không có trái tim.

Muốn thuần phục, trước tiên phải để đối phương mọc ra trái tim đã.

Trong giải đấu liên minh thật sự có hạng mục thi đấu đồng đội, chỉ là thường thì trước khi báo danh, mọi người đã xác định đội viên sẵn và cùng nhau đăng ký.

Giống như Đường Nhan Liễu, đến tận bây giờ đã uống dược tề thiên phú, sắp phải bước lên sàn thi đấu rồi mà vẫn chưa tìm được bạn đồng hành cho phần thi đồng đội, quả thật là hiếm thấy. Nhìn qua chẳng khác nào chỉ đến để góp mặt cho có.

Thế nhưng đôi mắt thiếu nữ lại thản nhiên điềm tĩnh, ngay cả khi mời những thiên tài kia, cô cũng chẳng hề lúng túng. Trong chốc lát, thậm chí còn khiến người ta nảy sinh lòng ngưỡng mộ trước dũng khí của cô.

“Wow, omega này gan thật. Cô ấy tên gì, Đường Nhan Liễu sao, cái tên này tôi sẽ nhớ kỹ.”

“Khu vực phía tây sàn đấu tụ tập toàn thiên tài, bình thường chẳng ai dám mở miệng nói chuyện với bọn họ. Vậy mà Đường Nhan Liễu lại dám mời người ta cùng lập đội thi đồng đội, cô ấy thật sự không sợ bị từ chối sao.”

Hôm nay có quá nhiều ống kính trực tiếp, gần như toàn bộ học viện trong tinh hệ đều đang theo dõi. Trong hoàn cảnh như thế, nếu nổi tiếng hay mất mặt thì danh tiếng ấy sẽ lan truyền đi rất xa.