Chương 28

Hừ, Đường Nhan Liễu rõ ràng biết nguyên bản cốt truyện vốn phát triển thế nào.

Bất cứ trạng thái nào mà Quý Nhất Liên bộc lộ ra, cô đều không thể dễ dàng tin tưởng.

Phải biết rằng, kẻ cặn bã đôi khi bản chất vốn là như vậy. Người không hiểu yêu là gì, có thể ở trước mặt cậu biểu hiện thật tốt, nhưng chỉ cần xoay lưng là lại quay về dáng vẻ cứng nhắc vốn có.

Đường Nhan Liễu tuyệt đối sẽ không để bản thân dẫm lên vết xe đổ, nhất là trên nền tảng mà nguyên chủ đã từng để lại.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt thiếu nữ vốn vừa dịu xuống đôi chút lại bùng nổ lần nữa, không muốn tiếp tục nói chuyện với Quý Nhất Liên, thẳng thừng buông lời: “Cậu hôm nay có thể đừng ở lại đây được không.”

Dù nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng Đường Nhan Liễu thật sự không muốn cùng một Alpha như thế ở chung một phòng, ngay cả ngủ một đêm cũng thấy bất an, khó mà chịu nổi.

Ngủ rất quan trọng, nó quyết định ngày hôm sau một người có đủ tinh thần để làm việc, sống hay diễn kịch không.

Không ngủ đủ, không nghỉ ngơi tốt, Đường Nhan Liễu thật sự không thể bảo đảm bản thân diễn tròn vai.

Đối mặt với mệnh lệnh đuổi khách này, Quý Nhất Liên chỉ đáp: “Cuộc thi còn hai ngày. Nếu cậu không muốn thua thảm hại, thì từ bây giờ phải bắt đầu tập luyện gấp.”

Cô ấy đem gói đồ vừa xé mở đặt lên bàn trước mặt Đường Nhan Liễu, chiếc cằm trắng ngẩng nhẹ: “Dùng nó để luyện tập.”

Đó là một chiếc mũ giáp toàn tức.

Quả thật đây là thứ Đường Nhan Liễu chưa từng thấy qua, dù phản ứng đầu tiên muốn mạnh mẽ từ chối, nhưng cô không nhịn được tò mò, bước lại gần, cúi xuống xoay đi xoay lại xem xét.

Công nghệ ở thế giới nhỏ này, dường như so với thế giới cũ của cô, ít nhất cũng đã tiến bộ trước năm mươi năm, thậm chí một trăm năm.

Ngoài thiết lập giới tính ABO ra, các phương diện khoa học khác cũng khác biệt. Toàn tức... rốt cuộc là trải nghiệm thế nào đây?

Chiếc mũ trắng sữa nằm trong tay thiếu nữ, lại càng tôn lên dáng người mảnh khảnh của một omega.

Thấy cô không từ chối, khóe môi Quý Nhất Liên khẽ cong lên.

Nhưng khi Đường Nhan Liễu quay sang nhìn, cô ấy lại nhanh chóng khôi phục gương mặt vô cảm.

“Muốn ném đi à. Hay là không dám dùng?”

Phát hiện chiêu khích tướng hữu hiệu, cô ấy liền dùng tiếp.

Đường Nhan Liễu lập tức giấu mũ ra sau lưng, mắt hạnh trừng lớn: “Không ném.”

Ngay cả việc liên kết tài khoản, nhận một số tiền khổng lồ mười triệu tinh tệ từ Quý Nhất Liên cô cũng đã làm, sao lại không dám dùng cái mũ toàn tức này.

Cô dám!

Chỉ trong thoáng chốc, Đường Nhan Liễu đã tự điều chỉnh lại tâm lý.

Đã đến thì cứ yên tâm mà ở đi.

Đã là Quý Nhất Liên tự nguyện muốn giúp cô, vậy tại sao nhất định phải xua đuổi người ta đi?

Mặc dù... quá trình chinh phục, thuần phục này, cùng với kịch bản cô từng nghĩ lại khác xa.

Rõ ràng cô còn chưa kịp ra sức, Quý Nhất Liên đã chủ động tiến tới đảo ngược tình thế... quả thực quá khác với cốt truyện vốn có.

Theo lý mà nói thường chẳng phải nên trải qua vài màn tình cảm ngược luyến, rồi Quý Nhất Liên mới dần nhận ra tầm quan trọng của cô, sau đó mới thay đổi hành động sao?

So với lúc đầu cảnh giác, sau khi đã nghĩ thông suốt, thái độ của Đường Nhan Liễu với Quý Nhất Liên liền như biến thành người khác.

Thậm chí cô còn trở nên chủ động, ôm mũ tiến sát lại gần, giọng nói nhỏ nhẹ: “Giúp tôi đi.”

Cô thật sự không biết cách dùng thứ này.

Nói chính xác hơn, bất kỳ công nghệ nào vượt ngoài tầm hiểu biết ở thế giới trước, Đường Nhan Liễu đều không rành, cần có người dẫn đường.

Rõ ràng là mệnh lệnh nhưng giọng nói của cô lại mềm mại, đôi mắt màu nâu nhạt trong suốt như pha lê, ánh sáng lấp lánh khiến người ta khó lòng khước từ.

Quý Nhất Liên hơi khựng lại, cầm lấy mũ từ tay thiếu nữ, ra hiệu cho cô ngồi xuống.

“Chú trọng rèn luyện tinh thần lực.”

Cô ấy kiên nhẫn dạy từng bước cách liên kết và sử dụng mũ toàn tức. Đường Nhan Liễu thì càng lúc càng hưng phấn, giống như đang có trong tay một món đồ chơi mới lạ, ngồi đó mà hai đôi chân thẳng thon trắng muốt cứ đong đưa liên tục.

Ánh mắt Quý Nhất Liên khẽ quét qua đôi chân ấy, rồi xoay người đi vào phòng ngủ.

Khi trở ra, trong tay cô ấy là một chiếc chăn, nhẹ nhàng phủ lên đôi chân trắng như tuyết kia.

Trong khi Đường Nhan Liễu đang chìm đắm trong thế giới toàn tức, chơi đến mê mẩn, Quý Nhất Liên lại chỉ lặng lẽ ngồi đó ngẩn ngơ.

Cô ấy nhìn xung quanh căn phòng đơn sơ - lớp sơn tường loang lổ đã phai màu, ánh đèn vàng nhạt mờ tối.

Đồ đạc bày trong phòng khách toàn là những món đồ cổ xưa, cả căn phòng chỉ mang phong cách cũ kỹ của thế kỷ trước.

Tất cả những điều này đều nhắc nhở cô ấy, đây là nơi nào.

Đầu hơi đau.

Ngón tay thon dài khẽ ấn lên thái dương, đôi môi mím chặt cùng gương mặt vô biểu tình lại càng khiến Quý Nhất Liên toát ra vẻ hờ hững.

Cô ấy khẽ dựa vào tường, nhắm mắt, nghỉ ngơi.

...

“Quý Nhất Liên, Quý Nhất Liên... này, cậu tỉnh dậy đi.”

Bên tai truyền đến giọng gọi liên hồi, từ mơ hồ rồi dần rõ ràng.