Đôi mắt to tròn cảnh giác của Đường Nhan Liễu khiến người ta vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
Rõ ràng nhỏ bé đáng yêu, chẳng chút lực uy hϊếp, vậy mà cảm xúc lại dâng trào mạnh mẽ, như thể cô ấy đã phụ cô một ngàn lần một vạn lần.
Quý Nhất Liên mím môi.
Cô ấy không giỏi ứng phó với Đường Nhan Liễu thế này nhưng lại chẳng thể sinh ra chút khó chịu hay giận dữ nào.
Quý Nhất Liên mở miệng: “Tôi nói rồi, Bass không thích hợp để cậu tiếp xúc nhiều, cô ta không đơn giản như bề ngoài đâu.”
Đường Nhan Liễu nghe vậy, chớp đôi mắt hạnh: “Cậu nghĩ tôi thích Bass à?”
Quý Nhất Liên dần lấy lại vẻ bình tĩnh, gương mặt lại lạnh nhạt không gợn sóng, nhìn Đường Nhan Liễu, môi đỏ khẽ động: “Chứ không thì sao.”
Đường Nhan Liễu tức đến bật cười: “Sao không thể chỉ coi đối phương là bạn? Chẳng lẽ omega một khi tiếp xúc alpha thì chỉ có thể nảy sinh tình cảm ư?”
Ánh mắt đen láy của Quý Nhất Liên khóa chặt cô: “Không giống. Đường Nhan Liễu, tin tức tố của cậu quá thơm.”
Ngay cả bản thân cô ấy còn chẳng thể kiềm chế, huống hồ tin rằng Bass sẽ có lý trí hơn mình khi ở riêng với cô.
Chỉ cần nhớ lại cơn mất kiểm soát vừa rồi, ánh mắt Quý Nhất Liên lại chìm sâu thêm, càng không thể yên tâm với thiếu nữ mang vẻ vô tội này.
“Tiếp theo, từ bây giờ cho đến khi cậu thi lại xong bốn mươi lăm môn còn lại, tôi sẽ...”
Giọng cô ấy ngưng lại chốc lát: “Ở đây cùng cậu.”
!!!
Đường Nhan Liễu choáng váng.
Cái gì cơ!
Cô gần như tức muốn ngửa ra sau, Quý Nhất Liên tưởng mình là ai, tại sao lại sống nhà cô, lại còn ra vẻ tất cả đều vì cô tốt.
Thiếu nữ tức tối bước lên một bước, trừng mắt nhìn Quý Nhất Liên, cánh mũi phập phồng vì giận.
“Tôi không đồng ý cho cậu dọn vào.”
Quý Nhất Liên đối diện với ánh mắt cô một lúc, dường như đã nắm được nhược điểm của mèo nhỏ, chậm rãi cúi mắt, điềm nhiên nói: “Trước đây cậu đã đồng ý rồi, dấu vân tay của tôi vẫn còn trong hệ thống.”
Cô ấy chỉ bình thản nêu sự thật, lại khiến Đường Nhan Liễu tức đến ngửa cả người ra sau.
Tức chết đi được!
“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Tôi đổi ý rồi, không muốn cho cậu ở đây nữa.”
Đường Nhan Liễu tức giận đến mức mớ tóc nhỏ trên đỉnh đầu dựng đứng mà không hay.
Dáng vẻ này lại càng thêm ngốc nghếch, có nét đáng yêu khó tả.
Tim Quý Nhất Liên khẽ rung động, cô ấy đưa tay vuốt xuống mớ tóc ấy, thong thả nói: “Đường Nhan Liễu, đừng trẻ con nữa. Giận dỗi chẳng giải quyết được gì.”
“Trong thi đấu đồng đội, dù cậu có tổ đội với Bass, thắng cũng chỉ cộng thêm một ít điểm, chẳng đủ để cậu vượt qua. Điều cậu cần làm là mau chóng học bù, đăng ký thi lại những môn trượt, để trước khi học kỳ kết thúc xóa bỏ lý do học viện đào thải cậu.”
Nói thì đúng là vậy, cũng hợp lý thôi.
Nhưng vì những lời này lại xuất phát từ miệng Quý Nhất Liên, nên Đường Nhan Liễu cứ thấy bực bội, khó chịu, không vui nổi.
“Điều đó thì liên quan gì đến cậu.” Đường Nhan Liễu đầy kháng cự.
Quý Nhất Liên chỉ liếc cô một cái, khẽ mấp máy môi: “Tôi không muốn những chuyện đó xảy ra.”
Những lời này hoàn toàn không phải điều Đường Nhan Liễu mong được nghe.
Thật ra, cho dù Quý Nhất Liên có thể nói “Tôi coi cậu như người thân, như bạn bè tốt nhất”, thì cô cũng sẽ không đến mức phản kháng và tức giận như thế.
Bởi chỉ cần Quý Nhất Liên bày tỏ chút ít như vậy, cũng xem như là sự thừa nhận dành cho Đường Nhan Liễu của quá khứ.
Ít ra sẽ không khiến cô bây giờ phẫn nộ đến thế, thay nguyên chủ cảm thấy chẳng đáng.
Làm việc mà chẳng rõ lý do, vậy thì rốt cuộc cậu làm tất cả là vì cái gì? Chẳng lẽ là màn “Truy thê hỏa táng tràng” sao.
Ngày xưa Alpha cặn bã này lại dễ dàng giác ngộ thế à.
Hừ, cô tuyệt đối không tin.
Trong ấn tượng của Đường Nhan Liễu, Quý Nhất Liên vốn dĩ là một khối băng lạnh kiêu ngạo, làm thế nào cũng không sưởi ấm được.
Cô ấy chỉ biết nhận lấy sự tốt đẹp mà nguyên chủ trao đi, nhưng chưa từng hứa hẹn điều gì, lại càng không bao giờ đáp lại.
Đó là cách Đường Nhan Liễu từng định vị Quý Nhất Liên.
“Hắc nguyệt quang” chưa bao giờ bận tâm đến ánh nhìn của người khác.
Bởi vì sáng rực rỡ vốn dĩ không phải là điều mà chúng bắt buộc phải có.
Chỉ cần treo mình trên bầu trời, đúng giờ hiện lên trong màn đêm, hưởng thụ sự tĩnh lặng và bình yên hiếm hoi ấy, với “Hắc nguyệt quang” đã là đủ rồi.
Người nơi cao kia, làm sao lại bận tâm đến cỏ cây dưới đất nghĩ gì chứ.
Thế nhưng hôm nay Quý Nhất Liên đã phá vỡ định kiến trong lòng Đường Nhan Liễu.
Người này đường hoàng bước vào cửa nhà cô, thậm chí còn không cách nào đuổi đi, tự tay sắp xếp cuộc sống sắp tới cho cô, bày ra dáng vẻ sẽ chịu trách nhiệm cho cả học tập lẫn cuộc đời của cô.
“Tôi ở đây không có chỗ cho cậu ở đâu.” Đường Nhan Liễu không muốn dễ dàng thỏa hiệp, mím môi từ chối.