Chương 4

Đó chính là nét quyến rũ của bạch mã hoàng tử.

Dịu dàng, tràn đầy kiên nhẫn, lại dễ gần và giàu lòng trắc ẩn với thế gian.

Quan trọng nhất là tôi không có ý đồ xấu xa muốn lên giường với cô ngay khi vừa gặp mặt (mặc dù ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, tôi đã nghĩ đến việc đêm nay sẽ sử dụng tư thế nào để hoan lạc, nhưng tôi nghĩ nếu nói ra chắc chắn sẽ làm cô sợ chết khϊếp. Nếu cô biết kế hoạch của tôi ngay khi gặp cô đã tiến triển thần tốc đến mức lên giường, hẹn hò, kết hôn và sinh con, chắc chắn cô sẽ sợ đến mức quay đầu bỏ chạy).

Tôi phải là một người đàn ông thật thà, tham gia câu lạc bộ trinh tiết từ hồi trung học, cực kỳ bài xích chủ đề “tìиɧ ɖu͙©” và vô cùng thận trọng với nụ hôn đầu.

Nhưng khi tôi và cô lăn lộn trên giường, tôi lại phải có thiên phú dị bẩm, khiến cô sướиɠ mất kiểm soát.

Đồng thời, tôi còn phải là vị vua của vũ hội Homecoming chưa từng nếm mùi thất bại từ thời niên thiếu, luôn giữ vẻ ngoài tuấn tú xuất chúng và dáng vẻ gợi cảm đủ sức khơi dậy du͙© vọиɠ của phụ nữ.

Bạch mã hoàng tử không bao giờ có khuyết điểm.

Họ phải có tiền, có kiên nhẫn và còn phải chiều theo mọi trò quậy phá của bạn gái mọi lúc mọi nơi.

Ví của họ phải có vài cái thẻ tín dụng cho bạn gái quẹt mỏi tay, nhưng đồng thời, trong cái ví đắt tiền trị giá vài trăm ngàn đô ấy vẫn phải để ảnh selfie cùng bạn gái và mười mấy tờ tiền mặt. Bởi vì họ có thể sẽ tiêu tiền ở một quán ăn bình dân rẻ tiền nào đó ở New York bất cứ lúc nào, nơi mà chẳng có thẻ tín dụng nào dùng được cả.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi là một người đàn ông có tính kiểm soát cực mạnh và thích làm kẻ chiến thắng.

Với tôi, việc biến thành người đàn ông mà Y Phù thích là một việc đầy thách thức. Tôi thích cô, yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí cam tâm tình nguyện cùng cô ăn cái thứ bít tết làm từ thịt tổng hợp.

Vì cô, tôi có thể tạm thời diễn tiếp vai diễn này, hóa thân thành bạch mã hoàng tử cô yêu.

Ai chẳng muốn nhìn thấy cô gái mình thích luôn nở nụ cười dịu dàng xinh đẹp như thế chứ?

Đêm hôm đó, tôi và Y Phù nắm tay nhau, hương thơm trên người cô khiến tôi mê mẩn không thôi.

Tôi ghé sát lại gần, cô hơi căng thẳng nhưng không hề kháng cự hay đẩy ra.

Tôi và cô ôm hôn nhau trước hồ nguyện ước của Viện bảo tàng Metropolitan. Tôi tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra tặng Y Phù, cô ném nó xuống hồ nước thay thế đồng xu để ước một điều ước. Rất nhanh sau đó, bảo vệ bảo tàng lao ra, giận dữ quát mắng chúng tôi, cấm chúng tôi ném đồ xuống hồ nước công cộng, Y Phù đành phải kéo tôi bỏ chạy...