“Lần đầu đến đây sao?” Tôi mở lời, thả xuống một mồi câu thăm dò.
Cô hoàn toàn không bất ngờ ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên tia sáng đúng như tôi dự đoán.
“Vâng...” Giọng cô cũng y như tôi nghĩ, nũng nịu đáng yêu, mang theo chút âm mũi rất đỗi dịu dàng.
“Tôi nghe nói chỗ này thú vị nên mới đến, ai ngờ đến nơi mới thấy toàn là các cặp đôi.”
Tôi nhếch mép, lập tức nhập vai.
Một quý ông lỡ lạc bước vào chốn này, có chút luống cuống nhưng vẫn giữ được vẻ rụt rè vừa đủ.
Tôi gọi một ly trà đá giống cô, trong lúc lơ đãng nâng tay để lộ chiếc Patek Philippe 6300A thấp thoáng dưới ánh đèn.
Trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, tôi đã thể hiện một cách hoàn hảo hình mẫu mà cô sẽ thích: Bạch mã hoàng tử.
Dịu dàng, chu đáo, khác biệt và rất giàu có.
Dường như cô hoàn toàn chìm đắm trong bầu không khí đó, nũng nịu phàn nàn với tôi rằng ở đây không có đồ ăn và cô thấy hơi đói.
Màn biểu diễn thú vị làm sao.
Cô tưởng nơi này là phim trường của “Pretty Woman” chắc?
Việc cô tìm đồ ăn trong bữa tiệc kiểu này cũng nực cười y như việc gã đàn ông trong phim hỏi đường một cô gái bán hoa vậy.
Ở cái chốn này, ai nấy đều hận không thể bỏ qua mọi thủ tục rườm rà, lao thẳng xuống phòng khách sạn ở tầng dưới để hoan lạc.
Nhưng cũng nhờ đám ngu xuẩn đó mà tôi lại nổi bật hơn.
Một “bạch mã hoàng tử” phong độ, không muốn chung chạ với đám ô hợp và trông có vẻ rất sẵn lòng chịu trách nhiệm.
Tôi cười cười, đề nghị: “Dưới lầu có một tiệm bít tết, hương vị cũng không tệ, cô có muốn đi thử không?”
Cô ngẩn người một chút, sau đó cũng nở nụ cười, rời ghế quầy bar và chủ động khoác tay tôi.
Khi thang máy đi xuống, tôi ngửi thấy mùi hương trên người cô khiến mình suýt mất kiểm soát. Đó là mùi hoa hồng sữa vô cùng độc đáo, không nồng nặc như những Omega khác, nhưng cũng đủ khiến tôi phát điên vì cô.
Cô là một Omega sắp đến kỳ phát tình, lại ngọt ngào mọng nước đến thế, vậy mà những Alpha hận không thể đánh dấu 24/24 kia lại dửng dưng với cô sao?
Điểm nghi vấn này như một cái gai đâm mạnh vào lòng bàn tay tôi.
Nhưng sự hứng thú dành cho Y Phù đã khiến tôi bỏ qua nó, chọn cách lờ nó đi.
Trong nhà hàng, tôi tiếp tục đóng vai người đàn ông trong mơ của cô: dịu dàng, kiềm chế và thấu hiểu lòng người.
Tôi kiểu vừa có thể thưởng thức những miếng bít tết vỉa hè giá chưa đến 50 đô, lại vừa có thể ngồi trong nhà hàng tư nhân chi vài triệu đô để thưởng thức những nguyên liệu tươi ngon được vận chuyển bằng máy bay từ khắp nơi trên thế giới.