Bùi Dữ Đồ và Lữ Đông Vọng trố mắt nhìn người kia diễn xong màn ra oai, mới tức quá bật ra một câu chửi: “Đệt thật!”
Sau đó quay phắt lại quát vào đám đông: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
Bùi Dữ Đồ xuất thân từ quân ngũ, từ nhỏ lăn lộn trong doanh trại, lúc nghiêm mặt thật sự rất dọa người. Đám học viên hóng chuyện bị doạ cho chạy tán loạn.
Trong khi đó, Bình Mặc đã rời khỏi tầm mắt mọi người, đến tận chỗ ngoặt cuối con đường nhỏ mới dám thở phào một hơi. Cậu tựa vào tường, lòng vẫn còn run. Vừa rồi người kia có tố chất Alpha quá mạnh, cậu đã gồng tới giới hạn rồi, giờ hai chân mềm nhũn cả ra.
Nồng độ pheromone của Alpha càng mạnh, thể lực và năng lực sinh lý càng cao, kiểu người vừa rồi chắc chắn thuộc loại “máy khoan hình người”.
Mà Omega, đặc biệt là Omega sắp bước vào kỳ phát tình, rất khó chống cự lại loại Alpha như thế. Theo bản năng sẽ muốn khuất phục, thậm chí khao khát được mở lòng, tất cả đều đã khắc vào gen rồi.
Bình Mặc bực bội hất tóc mái, chẳng có “chất ức chế loại M”, thứ dành riêng cho thú nhân, thì kỳ phát tình sau này đúng là phiền toái chết mất. Nhất là trong trường quân đội, Alpha ở đâu cũng có... Cậu phải dựa tường nghỉ một lúc lâu mới đứng thẳng lại được, lảo đảo đi về phía văn phòng hiệu trưởng.
...
Ngoài cửa phòng hiệu trưởng, Hộ Lỗi cứ thập thò ngó nghiêng, hận không thể dán tai vào khe cửa. Tiếc là cách âm tốt quá, chẳng nghe được gì.
“Ơ kìa, tổ trưởng Hộ, đang làm gì đấy?” Một cô giáo đi ngang qua hỏi.
Hộ Lỗi giật mình, ho khan lấy lệ:
“Không có gì. Tôi còn chưa phải tổ trưởng đâu, đừng gọi bừa!”
Cô giáo kia lén trợn mắt, đang tính bỏ đi thì lại bị giữ lại.
“Này, cô nói xem, chỉ là một huấn luyện viên đến báo danh thôi, tìm viện trưởng là được rồi, sao còn cần hiệu trưởng đích thân tiếp đón? Chả lẽ là quan hệ được nhét vào? Có khi nào thân với hiệu trưởng, định thay tôi làm tổ trưởng dạy học luôn không?”
Bên trong cách một bức tường, hiệu trưởng Chu chỉ dám ngồi mé mé ghế, thân trên nghiêng hẳn về phía trước, mặt tươi cười ân cần, không giống đang tiếp thầy giáo, mà như đang đón lãnh đạo.
Ngược lại, Bình Mặc ngồi ngả ngớn trên ghế da, chân vắt chéo, dáng vẻ thoải mái: “Hiệu trưởng khách sáo quá, tôi tới đây là để nhận kỷ luật, tự kiểm điểm thôi.”
“Trung tá Bình, sao lại nói vậy, trước khi cậu tới, lãnh đạo tổ E còn đặc biệt dặn dò bọn tôi, có gì cần thì cứ nói thẳng.”
“Thật ra cũng có một chuyện.”
Bình Mặc nói: “Tần suất xin nghỉ của tôi sẽ hơi nhiều, lúc xin nghỉ thì mọi người có thể sẽ không liên lạc được với tôi.”
Hiệu trưởng Chu xoa tay, hơi ngại:
“Cái này, xin nghỉ thì không vấn đề gì, trợ giảng của cậu đã được sắp xếp xong rồi, chỉ sợ tổ E hoặc bên quân bộ đột nhiên muốn liên hệ.”
“Cái đó không cần lo.”
Bình Mặc cắt ngang, nói: “Tổ E sẽ cử người khác giám sát tôi, chắc cũng sắp tới rồi.”
Hiệu trưởng Chu như trút được gánh nặng: “Vậy thì tốt quá.”
...
Bùi Dữ Đồ quen sống tập thể, chẳng có ý định chuyển vào căn hộ riêng được chuẩn bị sẵn.
Giờ này, trong ký túc xá dành cho giảng viên nam Alpha, Lữ Đông Vọng và Tào Lệnh Tân đang nhịn cười khổ sở vì “uy phong” của anh Bùi.
“Thế cậu ta thật sự lột quần anh ngay giữa đám đông á?” Lữ Đông Vọng cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi ra miệng.
Trước khi Bùi Dữ Đồ nổi điên, Tào Lệnh Tân đã nhanh trí đổi đề tài: “À thì em lại tò mò, người đó trông thế nào cơ.”
Lữ Đông Vọng cũng hùa theo: “Đúng đấy, khiến anh Bùi phải thốt lên đẹp thì phải là tiên nữ hạ phàm cỡ nào?”
Bùi Dữ Đồ bị hai người này dắt mũi, chợt im bặt như đang hồi tưởng, khiến hai người kia cứ tưởng anh sắp mô tả rõ nét từng chi tiết, nào ngờ nghe thấy một câu: “Đẹp vãi lúa!”
Tào Lệnh Tân: “...”
Lữ Đông Vọng: “...”
Bùi Dữ Đồ lầu bầu: “Chỉ tiếc là cái tay bẩn quá, phí cả gương mặt đẹp trời ban.”
Ngoài “tiên nữ tay bẩn” ra, hôm nay Bùi Dữ Đồ còn phải gặp một nhân vật quan trọng khác, chính là vị huấn luyện viên “chảnh chọe” tên Bình.
Thật ra, Bùi Dữ Đồ nhập ngũ từ năm mười tám tuổi, hai năm sau được chọn đưa đi đóng quân ở trạm không gian ngoài vùng biên. Anh không phải dân trường lớp, cũng không nhờ cậy gì nhà cửa, tất cả quân công đều là liều mạng giành lấy. Tám năm trời, từ lính quèn lên tới Đại úy, tiền đồ sáng lạn, tất nhiên cũng có chút kiêu ngạo.
Nhưng lần này tới đại học Liên minh để “trau dồi lý lịch”, ngay cả Tào Lệnh Tân một Trung úy cũng là huấn luyện viên, mà anh thì phải làm trợ giảng, lại càng muốn gặp mặt xem vị “sếp tương lai” kia là thần thánh phương nào, có đủ tư cách sai bảo anh không.
...
Bình Mặc từ chối lời đề nghị đưa đi xem phòng tận nơi của hiệu trưởng Chu, chuyển sang nhờ một sinh viên phụ trách. Đó là một nữ sinh Omega, trông hơi rụt rè, cứ vừa đi vừa đỏ mặt len lén nhìn cậu.
Bình Mặc không để tâm, ở cạnh Omega khiến cậu thấy dễ chịu hơn hẳn. Đến nơi, cậu còn lịch sự mở cửa giúp cô, khác hoàn toàn với vẻ lạnh lùng khi đối mặt Bùi Dữ Đồ, dịu dàng đến mức cô gái đỏ mặt tía tai: “Bình huấn luyện viên, đây là phòng của anh ạ.”
Ký túc xá giảng viên này cũng khá ổn, so với “ký túc xá” thì giống kiểu căn hộ nhỏ hơn, có nhà tắm riêng, ban công, phòng khách nhỏ, mọi thứ đều sạch sẽ, hành lý đã được xếp gọn trước cửa.
“Phòng ngủ này có hai giường đơn, nhưng hiện tại chỉ có một mình anh ở... Á!” Cô gái bỗng hét toáng lên.
Cô chỉ vào một chiếc giường: “Kia... Kia có phải là hoa hồng mạ vàng không?”
Trên ga trải giường màu xanh hải tùng, có một đóa hồng rực rỡ ánh vàng. Cánh hoa đỏ như lửa, viền ánh kim, lá cũng vàng óng, lấp lánh lung linh, đẹp đến xa hoa mê đắm.
“Nghe nói hoa này rất khó trồng, ở tinh cầu chính cũng không sống được, mà thời gian bảo quản thì cực ngắn! Nó được bình chọn là món quà Omega nên được nhận ít nhất một lần trong đời đấy! Siêu đắt luôn! Nhiều người dùng để cầu hôn nữa! Trời ơi đây là bất ngờ gì thế này!” Cô gái phấn khích quá nên quên cả thẹn, thao thao bất tuyệt.
Hoàn toàn không để ý Bình huấn luyện viên đã sầm mặt. Cô còn tò mò hỏi:
“Huấn luyện viên có người yêu rồi à? À không đúng, anh là Alpha... Chẳng lẽ định tặng người khác?”
“Không có người yêu gì hết, là kẻ thù đó.”
Ba chữ sau cậu nói rất nhỏ, cô gái không nghe thấy. Bình Mặc cau mày nhìn đóa hoa, đưa tay xoa cổ sau, miệng lẩm bẩm: “Báo với trợ giảng Bùi, hôm nay khỏi gặp.”
Cậu chẳng có tâm trạng, càng không đủ sức đối phó thêm một Alpha nữa.
“Ơ... Nhưng mà.”
Anh ấy đã đợi cậu cả ngày rồi mà.
Bình Mặc giơ tay lên, ngắt lời cô, ngón tay thon dài khẽ hất ra ngoài, ý bảo cô có thể lui được rồi.
Thấy cô vẫn ngây ra chưa động đậy, cậu mới sực nhớ chỗ này không phải doanh trại Ưng Tuấn, cô bé này cũng không phải binh lính của cậu. Nãy giơ tay phẩy người ta đi kiểu đó, có khi doạ cô sợ rồi.
Thế là giữ nguyên tư thế, cậu khẽ xoa đầu cô một cái, giọng dịu đi: “Cảm ơn em đã đưa anh tới.”
Cô gái: “!”
Cô vừa... Vừa bị xoa đầu gϊếŧ chết rồi á!
Mặt cô đỏ bừng, tay chân luống cuống, hấp tấp chạy khỏi phòng.
Năm phút sau, cuối hành lang ký túc xá vang lên một tiếng gầm: “Nói không gặp là không gặp à? Ông đây đợi cả ngày rồi đấy!”
Quả nhiên, họ Bình đúng là một vị vua chảnh chọe!