Cùng lúc đó, Bùi Dữ Đồ lái chiếc xe không gian phong cách của mình, lợi dụng màn đêm lao ra khỏi doanh trại Liên minh, đi thẳng đến phố Thái Bình.
Sau khi cuộc họp an ninh kết thúc hôm nay, anh lại nhận được quảng cáo tiếp thị từ quán bar Phong Linh. Lần trước ôm mèo đi tìm người, tuy không làm thẻ, nhưng vẫn để lại số điện thoại.
Bùi Dữ Đồ vẫn nhớ nam sinh Alpha tên Trần Giang Hào, khi chặn anh lại, đã chắc chắn rằng hai Omega mất tích đã đến quán bar Phong Linh. Nhưng lời kể của hai người kia sau khi quay về lại hoàn toàn không khớp với Trần Giang Hào. Giờ thì đến lượt chính cậu ta mất tích...
Anh luôn cảm thấy hai chuyện này không thể tách rời khỏi cái quán bar đó. Vì đã nghi ngờ, anh muốn đến xem sao. Nếu không tìm được manh mối, thì coi như đi thư giãn giải trí, cũng không mất gì.
Mười một giờ đêm, quán bar Phong Linh ồn ào náo nhiệt. Trong tiếng nhạc mạnh mẽ, những chàng trai cô gái thoải mái lắc lư cơ thể. Lần này Bình Mặc không đội mũ lưỡi trai. Chiếc áo màu vàng oliu có thiết kế độc đáo càng làm tôn lên vẻ thư sinh của cậu. Cứ như là thuốc ngăn cản xịt không cẩn thận, toàn thân cậu tỏa ra một chút tin tức tố bưởi ngọt cực kỳ nhạt. "Nghe nói Omega miễn phí?"
Người phục vụ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu khoảng nửa phút, mới chợt nhớ ra để trả lời: "À, đúng, đúng! Miễn phí!"
"Có thể lên tầng hai không?"
"Muốn lên tầng nào cũng được, nhưng tôi khuyên anh không nên..."
Bình Mặc không đợi anh ta nói xong, chỉ khẽ gật đầu, nghiêng người chen vào quán bar.
Còn người phục vụ nhìn theo bóng lưng cậu một lúc lâu, vẫn cảm thán: "Ôi trời! Omega bây giờ gan thật đấy, một mình dám chạy đến chỗ này. "Đêm của tin tức tố" tối nay chắc chắn sẽ rất loạn. Đứa trẻ đẹp như vậy, nhất định sẽ bị ăn sạch không còn một mẩu! Không biết đã đủ tuổi chưa..."
Quán bar Phong Linh dường như không khác gì những hộp đêm khác. Chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng nhạc nhảy ầm ầm, náo nhiệt vô cùng. Nhưng vừa bước vào, Bùi Dữ Đồ suýt nữa bị mùi hương nồng nặc hất tung ra ngoài.
"Chết tiệt! Chuyện gì thế này?"
Người phục vụ đi bên cạnh anh cười lớn giải thích: "Khu vực công cộng hôm nay có một bữa tiệc chủ đề, gọi là "Đêm của tin tức tố", anh không cần quan tâm. Tầng hai rất yên tĩnh."
Nhưng người phục vụ chưa dứt lời, đã có người chen qua đám đông, nháy mắt đưa đẩy trước mặt Bùi Dữ Đồ: "Anh đẹp trai! Có muốn tìm hiểu "Rừng rậm Alpha mạnh mẽ" không? Tối nay tin tức tố không đủ mạnh thì không tìm được người qua đêm đâu."
Người phục vụ vội ngăn cản: "Đi đi đi, đây là khách VIP, không tham gia tiệc..."
"Không sao." Bùi Dữ Đồ lại tò mò, ngăn lời người phục vụ, hỏi: "Rừng rậm Alpha mạnh mẽ là gì?"
Người chào hàng cười rất bỉ ổi: "À, cái này ấy à, hì hì, là tin tức tố nhân tạo, có đủ loại mùi, đủ loại nồng độ, bảo đảm anh hài lòng!"
Bùi Dữ Đồ lớn lên trong giới công tử nhà giàu. Hầu hết các cậu ấm xung quanh đều ăn chơi, lịch sử tình trường phong phú hơn người. Nhưng anh từ nhỏ đã rất coi trọng ngoại hình, nhìn ai cũng thấy xấu. Anh lại nổi tiếng là một người "không dính bùn mà vẫn thơm" vì lý do kỳ lạ này. Đây là lần đầu tiên anh nghe nói về "tin tức tố nhân tạo."
"Cái Rừng rậm Alpha mạnh mẽ của tôi chân thật hơn tin tức tố nhân tạo bình thường nhiều. Dù anh là Beta, cũng có thể dựa vào nó mà giả Alpha đỉnh cao, dụ dỗ Omega. Ngoài việc đắt tiền ra thì không có khuyết điểm nào khác. Tôi thấy anh đẹp trai cũng không thiếu tiền, thử một chút không?"
Bùi Dữ Đồ, một Alpha đỉnh cao thật sự với tin tức tố siêu mạnh, tất nhiên không cần. Anh chỉ kinh ngạc trước sự biếи ŧɦái của công nghệ: "Thứ này thật sự có thể giả thật được sao?"
"Thật hơn vàng thật! Không ngửi ra được sự khác biệt." Người bán nói.
"Nhưng, nói thật với anh, muốn dùng cái này để áp chế Alpha khác, hoặc dụ dỗ Omega phát tình, thì không được đâu. Nhưng lừa được người vào tay là đủ rồi đúng không? Muốn thêm hứng, tôi còn có thuốc khác!"
"..." Bùi Dữ Đồ không mua gì cả, nhét một xấp tiền boa rồi đuổi người đi, rồi lên tầng hai.
Tầng hai quả nhiên là một thế giới khác.
Sự xa hoa của nó cũng không kém gì những câu lạc bộ cao cấp mà anh từng đến. Nhưng không hề "yên tĩnh" như lời người phục vụ nói. Mặc dù không có tiếng nhạc đinh tai nhức óc, nhưng cũng ồn ào.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về một phía. Bùi Dữ Đồ cũng nhìn theo, rồi phản ứng đầu tiên là tự nhéo mình một cái. Đau. Nhưng vẫn cảm thấy không chân thực, lại tiện tay nhéo người phục vụ dẫn đường cho mình một cái.
"Oái, oái, đau, đau!" Sức tay của Bùi Dữ Đồ đâu phải người bình thường chịu nổi. Người phục vụ tội nghiệp đau đến chảy nước mắt, nhưng không dám giận, chỉ tủi thân hỏi: "Anh, anh bị làm sao thế?"
Bùi Dữ Đồ "chết tiệt" một tiếng: "Không phải mơ thật à?" Vậy sao cậu lại ở đây?
Người phục vụ ôm cánh tay, nhìn theo ánh mắt của Bùi Dữ Đồ, lập tức hiểu được sự kích động của anh: "À, anh nói cậu đẹp trai đó à. Cậu ấy không phải người mẫu của chúng tôi, cũng là khách thôi. Anh thấy cậu ấy mà rung động là bình thường. Cậu đẹp trai này vừa lên là cả tầng hai sôi sục rồi. Anh xem, khách trong phòng riêng đều ra hết rồi kìa. Tôi chưa bao giờ thấy khu vực thành viên náo nhiệt như thế này."
Bên cạnh ghế sofa có một chàng trai cực kỳ nổi bật. Lông mi dày và sâu, đồng tử nhạt màu. Ánh đèn mờ ảo, mộng mị càng làm cho ngũ quan của cậu trở nên lộng lẫy hơn. Trang phục cũng hợp thời, chiếc áo màu vàng oliu khoác ngoài, kết hợp với quần ống đứng hơi bó sát đến mắt cá chân, làm nổi bật thân hình cân đối. Có một luồng khí chất trẻ trung, mềm mại, non tơ, hoàn toàn khác với hình tượng giáo viên ma quỷ thường ngày mặc áo thun, quần huấn luyện và vác súng xung kích laser.