Chương 4

Bùi Dữ Đồ, một kẻ cực mê cái đẹp, trước giờ vẫn luôn kiêu ngạo, nhìn ai cũng chê xấu. Nào ngờ lần đầu tiên chủ động bắt chuyện lại bị người ta mắng té tát.

“...”

Anh tức đến bật cười, giơ tay chặn người kia lại: “Này, sao cậu ăn nói kiểu gì kỳ vậy?”

Bùi Dữ Đồ cao gần mét chín, tay dài chân dài, tư thế chặn người có chút giống kiểu "wall-dong" trong phim Hàn, gần như ôm trọn đối phương vào lòng.

Đây là lối đi dạo trong khuôn viên, một bên là tường, Bình Mặc không còn đường lui, đành ngẩng đầu nhìn anh. Chỉ thấy người này ngũ quan sắc nét, lông mày rậm, sống mũi cao, vai lưng thẳng tắp, chiếc áo thể thao chất vải mềm mịn ôm sát vóc dáng cao lớn, phối cùng mái tóc dựng ngược ngổ ngáo, toát lên vẻ nam tính cứng cỏi, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Đặc biệt là sau khi vận động xong, pheromone Alpha mang theo mùi rượu tequila vừa thanh vừa cay, quyện trong mồ hôi, gợi cảm đến khó tả. Đúng chuẩn một Alpha thu hút chết người.

Chỉ tiếc là Bình Mặc không có tâm trạng thưởng thức. Cậu chỉ thấy khoảng cách giữa hai người quá gần, pheromone Alpha bức người khiến tuyến thể sau gáy nhột nhạt, xương cụt cũng tê rần, ngứa ngáy như muốn đạp văng tên này ra ngoài.

“Cạch!”

Bình Mặc bẻ khớp ngón tay, lời ít mà ý nhiều: “Tránh ra.”

Nhưng Bùi Dữ Đồ, người từng đóng quân biên giới năm sáu năm, coi giáp chiến như trò chơi, pháo cao xạ như đồ chơi, căn bản không coi lời đe dọa là gì. Trái lại, anh còn bình tĩnh quan sát cánh tay trần của Bình Mặc, khuôn mặt thì đẹp khỏi nói, ngay cả đường nét từ khuỷu tay đến đầu ngón tay cũng tinh tế, cân đối giữa xương và thịt, lại mang theo khí chất sắc bén, chẳng khác nào một đóa hồng dại mọc trong bụi gai, vừa xinh đẹp vừa nguy hiểm.

Anh đột nhiên cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, bèn nắm lấy cổ tay đang giơ lên của Bình Mặc, bật cười: “Này bạn học, anh có lòng tốt hỏi han, vậy mà cậu mở miệng ra đã bảo người ta cút? Muốn anh tránh cũng được, nhưng phải xin lỗi trước cái đã.”

Bình Mặc: “!”

Đây chẳng khác nào pheromone Alpha tiếp xúc trực tiếp với da! Lông tơ trên người cậu dựng hết cả lên, cậu lập tức muốn rút tay về. Nhưng bàn tay to của Bùi Dữ Đồ như gọng kìm sắt, thế nào cũng rút không được!

Muốn vùng vẫy tiếp, nhưng xung quanh đã có không ít học sinh qua lại, đều đang nhìn về phía này. Bình Mặc do dự, kéo qua kéo lại ở nơi công cộng thì đã đành, lỡ không kéo lại được, mất mặt chết mất.

Bình Mặc là kiểu người như vậy, mạng có thể mất, chứ mặt thì nhất định phải giữ.

Bùi Dữ Đồ vẫn nắm chặt cổ tay cậu: “Tính khí nóng nảy vậy là không ổn đâu. Nói với anh một câu xin lỗi, anh bỏ qua cho.”

Bỏ qua cái đầu anh chứ!

Trước mặt bao nhiêu người thế này, xin lỗi là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra. Mà dùng sức thì lại không đọ được Alpha to xác này...

Đúng lúc ấy, Bình Mặc đột nhiên cong môi cười gian, hơi ngẩng cằm lên nhìn Bùi Dữ Đồ: “Sức cũng không nhỏ nhỉ.”

Cậu sinh ra đã đẹp, ngũ quan nổi bật, giờ cười như vậy chẳng khác nào tuyết tan xuân đến, khiến người ta muốn say theo. Bùi Dữ Đồ không ngờ cậu lại bỗng dưng thay đổi sắc mặt, nhất thời ngây ngẩn cả người, đứng như trời trồng.

Ai ngờ, ngay giây tiếp theo, anh bỗng thấy bụng dưới lạnh toát, có gì đó đang trượt xuống, quần chạy bộ của anh?

Bùi Dữ Đồ giật mình thả tay Bình Mặc ra, vội cúi người túm lấy quần, nhưng vẫn chậm mất mấy giây, để lộ nguyên cái qυầи ɭóŧ màu vàng huỳnh quang rực rỡ! Xung quanh lập tức vang lên những tiếng cười rúc rích, mấy cô gái đỏ mặt quay đi, nhưng không ai chịu rời khỏi hiện trường.

Lúc anh lúng túng kéo lại quần, thì Bình Mặc đã thong thả lùi ra xa, khoanh tay nhướng mày: “Gu thẩm mỹ cũng... Đặc biệt đấy.”

Bùi Dữ Đồ: “...”

Anh liếc mắt một cái liền thấy trong tay trái của Bình Mặc ánh lên chút sáng lạnh là một con dao găm! Hẳn là thứ đó đã cắt đứt dây quần của anh. Một loạt động tác từ rút dao, cắt đứt, thu dao về đều diễn ra trong nháy mắt, lại không làm xước một chút da nào của anh! Đủ để thấy trình độ sử dụng dao đã đạt đến mức siêu phàm.

Chỉ thấy Bình Mặc khẽ vung tay một cái, ánh dao lóe lên rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

“Trong cận chiến thực tế...”

Bình Mặc điềm nhiên nói: “Sức mạnh không quan trọng đến thế đâu.”

Nói xong, cậu quay người bỏ đi, bóng lưng tiêu sái đến mức mấy nữ sinh xem trò vui cũng phải đỏ mặt thì thầm phấn khích.