Bùi Dữ Đồ vùi đầu hít một hơi thật sâu: "Mỹ nhân, em ngọt thật đấy!"
Giảng viên Bình tỉnh táo ngay lập tức, toàn thân lông dựng đứng. Cậu vội cúi đầu kiểm tra bản thân, chân và đuôi vẫn còn, bây giờ mình vẫn là mèo, không sai.
Vậy người này bị làm sao thế, gọi là "mỹ nhân" gì chứ, phát tình đến cả mèo cũng không tha sao?
Nhưng ngay sau đó, Bình Mặc nhận ra Bùi Dữ Đồ hình như không ổn. Mặc dù anh đang ôm mình hít hà, nhưng ánh mắt lại không có tiêu cự, nhìn về phía trước một cách mơ hồ.
"..." Chẳng lẽ thuốc này còn có tác dụng gây ảo giác?
Chỉ là một loại thuốc kí©ɧ ɖụ© thôi, sao lại có nhiều trò thế này? Bình Mặc thầm mắng tổ tông mười tám đời của nhà Quỷ Nhĩ, cầu nguyện viên thuốc chết tiệt này đừng có tác dụng phụ gì. Sau đó, cậu cảm thấy cơ thể nhẹ bỗng, bị Bùi Dữ Đồ ôm lên, sải bước đi về phía phòng ngủ.
Bình Mặc bây giờ nhỏ xíu, bị bàn tay to của anh giữ chặt, gần như không có khả năng trốn thoát. Cậu lo lắng liếʍ mũi, thầm cầu nguyện trợ giảng Bùi có thể giữ lại một chút lý trí, nhận ra cậu là mèo chứ không phải người.
Rồi, cậu cảm thấy nách bị siết chặt. Hai chân trước bị bàn tay to của Bùi Dữ Đồ giữ lấy, cả con mèo bị nhấc bổng lên, cơ thể đầy lông được kéo dài ra. Chóp đuôi phía sau lo lắng phe phẩy. Cậu bối rối liếʍ mũi, đôi mắt tròn màu xám xanh nhìn Bùi Dữ Đồ.
Đầu óc trợ giảng Bùi hơi quay cuồng, khắp người nóng ran. Anh nghi ngờ mình đã ngửi thấy mùi tin tức tố Omega bưởi ngọt cực kỳ quyến rũ, mùi hương đó còn ngọt hơn tất cả tin tức tố Omega mà anh từng ngửi trong đời cộng lại, hẳn là thuộc về một mỹ nhân tuyệt sắc nào đó. Nhưng khi anh nhìn kỹ, căn phòng trống rỗng, ngoài mình ra chỉ có con mèo ngốc kia.
Bùi Dữ Đồ thậm chí còn nghi ngờ mình đang mơ. Rồi anh đối mặt với đôi mắt của con mèo nhà mình.
Đó là đôi mắt màu xám xanh y hệt người đẹp họ Bình, giống như hồ nước sâu thẳm dưới bầu trời đêm, lại giống như những hạt sương mềm mại trên cánh hoa tử uyên, một con người đầy vẻ kiêu ngạo lại có một đôi mắt ẩn chứa vô vàn phong tình.
Bùi Dữ Đồ lúc thì nhớ đến thân hình trắng nõn của người kia trong nhà tắm công cộng, lúc lại nhớ đến vẻ ngang ngược đối đầu với mình thường xuyên của người đó. Vừa nóng nảy khó chịu, lại vừa nghiến răng nghiến lợi. Cuối cùng, anh trút tất cả cảm xúc lên con mèo nhỏ cũng có đôi mắt màu xám xanh.
Bình Mặc sợ Bùi Dữ Đồ bị thuốc làm hỏng đầu, đang lo lắng thì bị "tra tấn." Bàn tay to của trợ giảng Bùi vò vò, xoa xoa, làm cho bộ lông của cậu rối bời.
"!" Giảng viên Bình giận đến muốn cào người. Lần đầu tiên cậu thấy một Alpha phát tình lại đáng ăn đòn đến thế!
Nhưng mùi tin tức tố rượu tequila ngày càng nồng nặc kia lại khiến cậu cảm thấy dễ chịu, không kìm được muốn nhiều hơn. Hai cảm xúc đối nghịch, Bình Mặc cuối cùng từ bỏ giãy giụa, cả con mèo phó mặc cho số phận, nằm liệt trên đùi anh, bốn chân chổng lên trời, lộ ra cái bụng trắng đầy lông.
Không biết qua bao lâu, Bùi Dữ Đồ cuối cùng cũng yên lặng. Bình Mặc đoán đây là tác dụng phụ của thuốc, vì giây trước trợ giảng Bùi vẫn còn đang vò mình, giây sau đã nhắm mắt lại. Và với tư thế ôm thú nhồi bông, anh ôm cậu vào vòng tay.
Bình Mặc vểnh tai, nghĩ rằng mình nên nhân cơ hội này chui ra, nhưng bản năng lại khao khát được chạm vào nhiều hơn. Mùi tin tức tố nồng nặc và cay nồng này thực sự quá dễ chịu. Cậu không kìm được dùng chiếc đuôi dài quấn lấy cánh tay Bùi Dữ Đồ, cái đầu tròn cũng tham lam cọ cọ, rồi đột nhiên khựng lại.
"..."
Giảng viên Bình có một dự cảm cực kỳ tồi tệ. Nhưng kỳ phát tình của cậu ít nhất phải ba ngày, sao có thể kết thúc nhanh như vậy? Trong lúc cậu đang do dự, mùi tin tức tố Omega bưởi ngọt cực kỳ ngọt ngào dần dần lan tỏa, rồi ngay lập tức bị mùi rượu tequila bao bọc lại, kín kẽ không để lộ một chút nào ra ngoài.
Giây tiếp theo, dự cảm của cậu đã trở thành sự thật. Cục lông trong lòng Bùi Dữ Đồ biến mất, thay vào đó là giảng viên Bình hình người, trần trụi. Bình Mặc vẫn giữ nguyên tư thế được trợ giảng Bùi ôm. Cái đuôi dài không còn chỗ dựa, theo bản năng quấn lấy đùi săn chắc và mạnh mẽ của Bùi Dữ Đồ, đôi tai mèo đầy lông trên đỉnh đầu bối rối run rẩy.