Chương 30

Sáng hôm sau, Bùi Dữ Đồ đưa tay với lấy điện thoại, nhưng lại bắt được một nắm lông. Anh ngờ vực mở mắt ra, liền thấy trong vòng tay mình đang nằm một chú mèo lông xù mềm mềm, chú mèo ngủ rất thoải mái, nằm ngửa dang chân dang tay, để lộ cái bụng trắng tinh, chiếc mũi và những cái chân màu hồng nhạt.

"Nhóc chui vào từ lúc nào thế?" Bùi Dữ Đồ dùng ngón tay chọc chọc cái bụng mềm mại của chú mèo.

Mèo con bất mãn "meo" một tiếng, vẫn không mở mắt. Nó chỉ rêи ɾỉ lật người, lấy cái mông lông xù quay về phía Bùi Dữ Đồ.

Nhưng trợ giảng Bùi lại có cái tật tay chân hay nghịch ngợm. Anh vừa giật đuôi, vừa chọc mông. Cuối cùng, dường như chọc phải một vật nhỏ tròn tròn có cảm giác rất tốt, còn chưa kịp nhìn rõ đó là cái gì, mèo con bỗng dưng xù lông, quay người lại, phát ra tiếng rít đầy đe dọa với anh, để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn.

"Ha, hung dữ ghê nhỉ." Bùi Dữ Đồ bị chú mèo con chọc cười, lại dùng một ngón tay chọc mèo lật ngửa.

Bình Mặc bị ngã oạch vào chiếc chăn mềm mại, tức đến xù lông. Bùi Dữ Đồ cái tên lưu manh này! Anh ta dám nhéo, nhéo cả "trứng" của cậu! Lại còn chọc cả đầu cậu nữa!

Không cào cho anh ta nát bấy thì anh ta không biết hoa là tại sao hoa lại đỏ!

Giảng viên Bình rũ rũ lông, chuẩn bị làm một cú hổ vồ mồi, dạy cho vị trợ giảng của mình một bài học. Nhưng không ngờ Bùi Dữ Đồ đã sớm chuẩn bị, một tay tóm lấy miếng thịt mềm sau gáy của Bình Mặc.

Cả chú mèo bị xách lên, vùng vẫy vô ích trong bàn tay to lớn của trợ giảng Bùi, tức đến chửi ầm ĩ: "Meo meo meo meo meo meo meo!"

Bùi Dữ Đồ bị dáng vẻ hậm hực của nó chọc cho cười không ngớt, hứng chí nổi lên. Thỉnh thoảng lại dùng ngón tay búng vào mông mèo con, khiến tiếng mèo kêu càng lớn hơn, làm Lữ Đông Vọng ở bên cạnh tỉnh giấc.

Lữ Đông Vọng vừa ngáp vừa dụi mắt: "Anh Bùi, hình như em lại mơ thấy Miu Miu. Em nghe thấy nó kêu."

"Miu Miu! Ôi trời thật là Miu Miu sao? Nó về rồi!" Lữ Đông Vọng mắt sáng rực, định lao tới nhưng lại bị Bùi Dữ Đồ không khách khí đạp cho một cái.

"Biến biến biến, cái đồ bẩn thỉu chưa tắm, đừng có đυ.ng vào giường của tôi!"

Lữ Đông Vọng tủi thân đứng lại, thèm thuồng nhìn chú mèo con trong tay bạn cùng phòng: "Đúng là Miu Miu rồi, em đã nói là nó sẽ về mà!"

"Mèo của cậu, cầm lấy đi." Bùi Dữ Đồ đại từ bi nhét chú mèo vào tay anh ta, sau đó đứng dậy đi rửa mặt.

Tuy nhiên, Bình Mặc vừa được nô ɭệ mèo Lữ Đông Vọng cẩn thận đỡ trong lòng bàn tay, đã ngửi thấy mùi mồ hôi chua loét đã lên men cả đêm của anh ta. Cậu liền giẫm lên vai anh ta, nhảy vυ"t vào phòng khách. Vẻ ghét bỏ không muốn tiếp xúc dù chỉ một giây của cậu đã thể hiện rõ mồn một.

Lữ Đông Vọng: "QAQ!"

Phòng khách so với trước kia chẳng có gì thay đổi. Bình Mặc nhảy lên sofa, chợt phát hiện trên bàn trà có mấy trang bản thảo viết nguệch ngoạc. Nét chữ này trông khá quen.

"..."

Hai vị trợ giảng đều đang tranh nhau bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh, giảng viên Bình không muốn lại gần góp vui, phí công bị bắn nước tung tóe. Cậu bèn nhảy lên bàn trà, cúi đầu nghiên cứu bản thảo của Bùi Dữ Đồ.

Cứ thử xem liệu có thể hiểu được nội dung không.

Sau khi giảng viên Bình nỗ lực hết mình, quả nhiên đã hiểu được đại khái. Cậu càng xem càng thấy trợ giảng Bùi hình như cũng có hai ngón. Nhìn sơ qua, cách anh bày binh bố trận, huấn luyện hàng ngày, quản lý binh lính, đều đáng để khen ngợi. Anh đúng là tài liệu để làm chỉ huy, thảo nào tuổi còn trẻ mà từ lính quèn một mạch lên đến Đại úy.

Nghe nói lần này quay lại là có thể lên quân hàm Thiếu tá rồi.

Nói đi nói lại, giáo án của Đại học Liên quân cũng quá cổ lỗ sĩ. Giảng viên giảng bài đều dùng máy tính chiếu, vậy mà giáo án lại nhất định phải viết tay.

Mấy công việc lặt vặt thế này cậu chẳng muốn làm. Dù sao nội dung của trợ giảng Bùi cũng không có vấn đề gì, hay là tìm một sinh viên nào đó đến chép lại nhỉ?

Bùi Dữ Đồ rửa mặt xong, liền thấy chú mèo đang nghiêm chỉnh ngồi xổm trên bàn trà, cúi đầu xuống, cứ như là đọc được chữ vậy. Chiếc đuôi dài ngoan ngoãn cuộn lấy hai chân trước, chóp đuôi đen láy trông thật đáng yêu. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên bộ lông trắng muốt của nó, phủ một lớp ánh sáng dịu dàng, khiến cảm giác sờ vào càng tuyệt vời hơn.

Trợ giảng Bùi bỗng dưng thấy ngứa tay.

Anh chủ động gọi: "Miu Miu, có đi tập thể dục buổi sáng không?"

Bình Mặc nghe vậy thì ngẩng cái đầu tròn lông xù lên, đôi mắt to màu xám xanh vẫn còn vẻ oán trách, như thể vẫn đang ghi hận chuyện sáng nay. Nhưng chú mèo do dự một lúc, vẫn ngoan ngoãn đi theo. Nó nhảy thẳng vào lòng Bùi Dữ Đồ, khiến Lữ Đông Vọng gào lên ghen tị: "Sao nó lại thích anh đến thế chứ?"

Bùi Dữ Đồ chỉ đáp lại bạn cùng phòng bằng một cái lưng đầy phóng khoáng.

Sau đó không mấy dịu dàng mà vò rối toàn bộ bộ lông của chú mèo trong lòng. Nhìn đôi mắt xám xanh giống hệt thầy huấn luyện họ Bình, anh lại nghĩ vẩn vơ, cái người họ Bình kia, thấy anh là chạy, như thể trốn tránh lũ quái vật vậy. Tính tình cũng nóng nảy. Chậc, nếu anh ta mà ngoan ngoãn và quấn người như chú mèo này thì hay biết mấy.