Chương 3

Cậu cụp hàng mi dài xuống: “Omega trong kỳ phát tình không phải là chủ động, mà là hung hăng.”

“Là... Là là là là là là! Là hung hăng... À không, là chúng tôi có mắt không tròng!”

Tên tóc vàng sợ đến mức suýt khóc, những kẻ bị thương nằm ngổn ngang trên đất cũng rêи ɾỉ cầu xin theo.

Chúng hối hận xanh cả ruột gan, ai mà ngờ được một thứ nhỏ bé xinh đẹp thế này lại có thân thủ biếи ŧɦái đến vậy, còn mang theo vũ khí bên mình nữa chứ!

Bình Mặc: “Bây giờ tôi hỏi, các người trả lời, nói đúng sẽ có thưởng. Ai đã chỉ thị các người?”

Thấy có ý thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, tên tóc vàng vẫn còn con dao quân dụng sáng choang kề sát cổ, hăng hái nhất: “Thực sự không biết, bọn tôi cũng chưa từng gặp người đó. Nhưng mà, anh ta đã, đã cho bọn tôi một thứ.”

Bình Mặc nới lỏng tay một chút, tên tóc vàng vội vã lấy ra một lá vàng nặng trịch. Đây không phải đồ trang sức bằng vàng, mà là một loại thực vật cực kỳ quý hiếm từ ngoài vùng.

Bọn du côn cứ nghĩ thành thật khai báo thì chuyện hôm nay sẽ kết thúc, nhưng không ngờ, sau khi thấy lá vàng, tâm trạng của vị đại ca này bỗng chốc tụt dốc thê thảm, đôi mắt xám xanh xinh đẹp kia gần như toát ra sát khí. Mãi một lúc sau cậu mới nghiến răng nghiến lợi nói ra một câu: “Âm hồn bất tán.”

Cách vị đại ca kia trút giận rất đơn giản.

Trong con hẻm sâu, tiếng đánh đập thảm khốc và tiếng cầu xin vang lên, dù con hẻm này ít người qua lại nhưng cuối cùng cũng thu hút được cảnh sát.

Bọn du côn vốn ngày thường tránh xa cảnh sát như tránh tà, nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát thì xúc động đến mức suýt khóc. Còn Bình Mặc thì ngừng tra tấn, hỏi: “Mấy người có biết tội quấy rối Omega là gì không?”

Bọn du côn lập tức im lặng, đồng loạt co rúm lại, mặc dù là chưa thành công, còn bị đánh một trận tơi bời, nhưng mùi tin tức tố Alpha của chúng vẫn còn vương trong không khí, bằng chứng rõ ràng.

Nhưng Bình Mặc lại nói: “Vậy nên, tôi đi trước đây, lát nữa mấy người biết phải nói thế nào rồi chứ.”

Tiếng xe cảnh sát ngày càng gần, cậu giẫm một chân lên lưng tên tóc vàng, mượn lực nhảy một cái, khéo léo trèo qua tường biến mất.

Vì vậy, khi cảnh sát đến nơi, họ chỉ thấy một đám du côn mặt mũi bầm dập khóc lóc thú nhận, chúng chỉ đang đánh nhau.

Xét thấy những tên tạp nham này đều là khách quen của trại tạm giam, cảnh sát cũng không nghi ngờ gì, liền gọn gàng xử lý bằng cách tạm giữ và phạt tiền.

Bình Mặc đi ra từ phía bên kia con hẻm, khó chịu xoa xoa cổ, sau gáy chỗ tuyến thể ửng lên một mảng hồng nhạt không rõ ràng lắm.

“Càng ngày càng nhạy cảm rồi.” Cậu cau mày lẩm bẩm, theo bản năng sờ sờ xương cụt.

Cuối cùng cũng đến Đại học Khoa học Kỹ thuật Quân sự Liên minh, tâm trạng Bình Mặc vẫn không khá hơn, mũ lưỡi trai mất rồi, vừa vào cổng trường đã có mấy nam sinh Alpha cứ nhìn chằm chằm cậu, một tên to gan còn tiến lên bắt chuyện, mở miệng liền gọi “học đệ”. Bình Mặc liếc một cái đã dọa người ta chạy mất.

Không trách cậu cáu kỉnh, vừa đánh nhau trong con hẻm tràn ngập tin tức tố, kí©h thí©ɧ tuyến thể sau gáy hơi sưng lên, giờ đây điều cậu không muốn tiếp xúc nhất chính là Alpha.

Tên nam sinh rụt cổ lại, lẩm bẩm với đồng bọn: “Hung dữ thế, phí cả cái mặt đẹp.”

Trán Bình Mặc giật giật, tự nhủ đây là trong trường, không thể so đo với đám trẻ con ngỗ nghịch, ít nhất là ngày đầu báo danh thì không được.

Chậc, mấy cái tên Alpha đáng ghét này.

Cách đó hai trăm mét, Bùi Dữ Đồ vì vẫn chưa đợi được sếp trên, rảnh rỗi nên chạy khởi động vài vòng quanh sân thể dục. Vừa mới thoải mái chạy ra một thân mồ hôi nóng hổi, thì thấy một mỹ nhân với vẻ mặt cáu kỉnh đang trừng mắt nhìn bảng chỉ dẫn.

Ba tiếng trước còn mạnh miệng nói cả Đại học Quân sự toàn là “đồ xấu xí”, thiếu gia Bùi Dữ Đồ: “!”

Bình Mặc chỉ cảm thấy một luồng tin tức tố Alpha mùi rượu tequila ập đến, còn mạnh hơn cả một tá tên du côn cộng lại, nồng nặc và cay xè không thể phớt lờ, xông thẳng vào khiến xương cụt cậu ngứa râm ran, khóe mắt giật mạnh.

Hai người đồng thanh cất tiếng: “Bạn học, cậu... Bị lạc đường à?”

“Cút.”