Chương 29

Bùi Dữ Đồ nhìn quanh, thấy ngoài chú mèo nhỏ này ra thì chẳng còn bóng người nào cả, trong lòng bỗng dưng dâng lên chút thất vọng.

Cái người họ Bình ấy đi thật rồi.

Bùi Dữ Đồ sờ sờ mũi, chẳng qua là vô tình cứng lên, lỡ để lộ một chút tin tức tố mà thôi, có cần phải ghét bỏ anh đến thế không chứ?

Thật ra, đối với một Alpha, tin tức tố quá mạnh của Alpha khác chính là một mối đe dọa. Bởi vậy, Bùi Dữ Đồ có thể hiểu được việc Bình Mặc đột nhiên bỏ chạy, chỉ là trong lòng cảm thấy bực bội một cách khó tả.

Anh cúi đầu, thấy cục bông nhỏ kia vẫn chưa chạy đi đâu cả. Đôi mắt màu xám xanh của cục bông kia giống hệt huấn luyện viên họ Bình, anh liền chẳng khách sáo gì mà túm lấy, xoa nắn một cách mạnh bạo, vò cho bộ lông trắng muốt của nó rối tinh rối mù lên. Đến khi cảm xúc vơi đi chút đỉnh, anh mới đặt mèo lên tay, trừng mắt hỏi nó: "Nói anh nghe, chạy làm gì!"

Bình Mặc bị Bùi Dữ Đồ giữ chặt, không nhúc nhích được, chỉ đành hậm hực liếʍ liếʍ mũi: "..."

"Thôi, mang nhóc về, Lữ Đông Vọng nhất định sẽ vui phát điên."

Bùi Dữ Đồ chợt nhận ra rằng chú mèo này có lẽ cần được lau khô. Lông nó vốn đã bị ướt, lại còn bị đôi tay ướt sũng của anh vò thêm lần nữa, cứ thế mà mang ra ngoài chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.

Trợ giảng Bùi hiếm khi thể hiện sự quan tâm, bèn cởi chiếc khăn tắm duy nhất trên thắt lưng xuống: "Lại đây anh lau cho."

Khăn tắm vừa được cởi ra, Bình Mặc đã nhìn thấy bản lĩnh của một Alpha nơi trợ giảng Bùi. Chỗ đó vẫn chưa xẹp hẳn, kích cỡ còn đáng kinh ngạc hơn lúc nãy cậu thấy nhiều.

Nghĩ đến chuyện Bùi Dữ Đồ định dùng chiếc khăn vừa lau cho nó để lau cho chính anh, Bình Mặc xù lông, quay người định chạy nhưng lại bị Bùi Dữ Đồ nhanh tay tóm lại. Miếng thịt mềm sau gáy bị anh nắm gọn trong bàn tay to lớn, mèo con chẳng thể phản kháng, đành mặc cho chiếc khăn dính chặt lấy người, rồi bị xoa nắn đủ kiểu.

Bình Mặc: "..."

Nhưng mà, chiếc khăn thấm đẫm tin tức tố của Alpha kia quả thật khiến cậu dễ chịu hơn nhiều, xoa dịu đáng kể sự khó chịu của kỳ kết hợp.

Bình Mặc nằm trong lòng Bùi Dữ Đồ với tâm trạng phức tạp, rồi được anh bế về ký túc xá.

Vì Lữ Đông Vọng mãi không thể chấp nhận được sự thật Miu Miu đã đi mất, ổ mèo trong phòng khách vẫn chưa bị vứt đi. Bùi Dữ Đồ tìm ổ mèo ra, đặt Bình Mặc vào đó, rồi tự mình trở về phòng ngủ.

Bình Mặc rũ rũ lông, cúi đầu ngửi ngửi cái ổ. Lâu rồi không dùng, nhưng lại chẳng có mùi lạ gì, vẫn sạch sẽ lắm.

Quậy phá đến giờ đã quá nửa đêm, Bình Mặc cũng hơi buồn ngủ rồi. Cậu nhảy vào cái ổ mềm mại, cuộn chiếc đuôi dài lại, cả người thu thành một cục bông tròn vo, rồi nhắm mắt lại.

Cậu mơ mơ màng màng nghĩ, sở dĩ lần này tin tức tố Omega không bị lộ ra mà cậu biến thành mèo ngay lập tức, có lẽ là do cậu vẫn luôn dùng thuốc ức chế thông thường.

Tuy nhiên, kỳ phát tình đến càng lúc càng dồn dập, cũng không biết thuốc ức chế thông thường có tác dụng được bao lâu nữa. Vẫn cần khẩn cấp có thuốc ức chế dành cho thú nhân. Lãnh Lị đã hứa sẽ mua được trong hai tuần, Thành Thành cũng đang làm báo cáo gửi lên cấp trên để xin, hiện giờ cậu chỉ có thể chờ đợi.

Bình Mặc không biết mình đã ngủ thϊếp đi từ lúc nào, nhưng giấc ngủ không hề yên ổn.

Cậu lại mơ thấy mẹ vác bình áp suất đang bốc cháy, lao vào căn phòng tối tăm ấy, khóc thét: "Mãi mãi đừng để ai biết con là thú nhân!"

Trong mơ, Bình Mặc nhỏ bé bối rối gọi "Mẹ", đôi tay bé xíu điên cuồng đập vào cánh cửa đang đóng chặt, nhưng ánh lửa của vụ nổ bốc lên ngùn ngụt, những mảnh kim loại văng tung tóe lướt qua da thịt cậu. Cơn đau nhói thúc giục cậu tỉnh táo lại.

Mẹ bảo cậu chạy!

Chạy!

Bình Mặc nhỏ bé chịu đựng cơn đau như thiêu đốt, liều mạng chạy thoát. Cậu bé gần như bị cháy xém, những vết bỏng nặng hủy hoại gương mặt, nhưng kỳ diệu thay, cậu vẫn sống sót.

"Đồ xấu xí!"

"Đồ xấu xí!"

Những đứa trẻ khác dùng đá ném cậu. Bình Mặc nhỏ bé nghe những lời chửi rủa ấy nhưng không hề tức giận. Ôm chiếc bánh bao mà người tốt bụng ném cho, cậu lẩm bẩm: "Xấu xí thì an toàn, những đứa trẻ xinh đẹp sẽ bị ông chủ bắt đi."

Cậu chạy đến một góc vắng người, dùng đá sắc cứa vào gương mặt đã lành lặn của mình. Máu hòa với nước mắt rơi trên chiếc bánh bao trắng tinh, cậu bé nhỏ xíu cố gắng chịu đựng cơn đau, tự nhủ đi nhủ lại phải sống, chỉ cần sống sót, rồi sẽ có một ngày không còn đau đớn thế này nữa.

...

Giấc mơ trở nên mơ hồ, khung cảnh chuyển sang. Cậu bé đã trở thành một thiếu niên mười một tuổi.

Thiếu niên mặc bộ quân phục sạch sẽ tinh tươm, không một vết thương. Da dẻ trắng mịn như sứ, chỉ là quá gầy gò, khiến đôi mắt xám xanh trở nên to hơn hẳn, trong đôi mắt ấy dường như có thể tràn ra cả ánh sao.

"Tôi là Alpha!" Cậu cầm tờ giấy kiểm tra thể chất, mừng rỡ đến không thể tin được. Thì ra cậu không phải là người kế thừa giống mẹ, cậu không phải thú nhân!

"Phải rồi, cậu là một Alpha hàng đầu lợi hại, có thể ở lại rồi. Sau này sẽ không có ai bắt nạt cậu nữa." Một cậu bé lớn hơn xoa đầu cậu: "Nhưng tôi thì không, tôi phải đi rồi! Cậu sẽ nhớ tôi chứ?"

Bình Mặc nhỏ bé ngây người gật đầu, có chút không muốn xa đồng đội: "Anh không thể ở lại sao?"

"Không được đâu! Tôi là Omega!" Cậu bé lớn hơn nhéo một cái lên má trắng hồng của cậu. Sức tay khá mạnh, khiến một mảng má nhỏ ửng đỏ, đôi mắt xám xanh xinh đẹp lập tức rưng rưng nước, đáng yêu một cách tủi thân vô cùng.

Cậu bé lớn hơn hài lòng nhìn cậu, rồi hôn chụt một cái lên trán Bình Mặc nhỏ bé: "Nếu cậu không nỡ xa tôi, chờ cậu lớn rồi đến cưới tôi nhé?"

Giấc mơ lại đổi cảnh, những người đồng đội, các vị chỉ huy, rồi cả những tên cướp biển vùng ngoài đã từng đối đầu với cậu nữa. Từng gương mặt quen thuộc, biểu cảm khác nhau. Có kính trọng, có sùng bái, có khen ngợi, có sợ hãi, nhưng cuối cùng đều chuyển thành khinh bỉ.

"Thì ra anh là Omega."

"Đồ lừa đảo!"

"Alpha hàng đầu gì chứ? Anh là thú nhân, là đồ dâʍ đãиɠ trời sinh!"

"..."

"Không, không, tôi không phải!" Bình Mặc giật mình tỉnh dậy, miệng thì hét "Tôi không phải", nhưng phát ra lại là một tràng "meo meo meo".

Bình Mặc sững sờ một lúc, rồi mới nhận ra mình lại gặp ác mộng. Mỗi khi đến gần hoặc trong kỳ kết hợp, do ảnh hưởng của hooc-môn, tâm trạng cậu luôn biến động mạnh, rất dễ gặp ác mộng.

Bình Mặc nghểnh cái đầu tròn lông xù, nhìn ánh sáng bên ngoài cửa sổ qua tấm kính, đoán là trời còn lâu mới sáng.

Theo kinh nghiệm của cậu, có lẽ cả đêm nay sẽ không thể ngủ ngon được. Bình Mặc rũ rũ lông, nhìn về phía phòng ngủ, nơi đó có tin tức tố Alpha có thể làm dịu tâm trạng cậu.

Giảng viên Bình nhanh chóng đưa ra quyết định. Cậu vẫy vẫy chóp đuôi, hơi cong lưng, nhẹ nhàng nhảy một cái là tới được tay nắm cửa. Hai cái chân bé nhỏ ôm chặt lấy tay nắm, dựa vào sức nặng của bản thân, cậu dễ dàng mở được cửa.

Cậu rũ rũ lông, chen vào theo khe cửa. Bùi Dữ Đồ và Lữ Đông Vọng mỗi người chiếm một cái giường đơn. Trên sàn nhà quần áo vứt tứ tung, Bình Mặc khéo léo né tránh tất cả những bộ quần áo bẩn và vớ thối trong bóng tối, rồi nhảy lên ngực Bùi Dữ Đồ.

Tin tức tố Alpha mùi rượu tequila nhanh chóng làm dịu cảm xúc của cậu. L*иg ngực của Bùi Dữ Đồ rộng rãi, cơ bắp rắn chắc và làn da đàn hồi, là một nơi ngủ tốt. Nhược điểm duy nhất là tên này đang ngáy.

Bình Mặc nhịn được khoảng ba phút, rồi cậu giẫm lên vai Bùi Dữ Đồ, giơ chân nhỏ lên "bộp" một cái tát vào mặt anh.

"..."

Tiếng ngáy quả nhiên im bặt. Giảng viên Bình rũ rũ đôi tai nhỏ, thong dong nằm lại, ngửi mùi tin tức tố rượu tequila khiến cậu dễ chịu, yên tâm nhắm mắt lại.

Một đêm không mộng mị.