Chương 28

Bùi Dữ Đồ kích động nói: "Đương nhiên không phải!"

"Tôi không thể xem được." Bình Mặc lạnh lùng nói: "Chữ viết bay ra khỏi mặt giấy rồi, hoàn toàn không thể nhận ra... Hồi đi học anh có qua môn ngữ văn không?"

Bùi Dữ Đồ hùng hồn đáp: "Thì sao? Đánh trận cũng không cần viết văn! Mấy người phái học thuật các anh đúng là lắm chuyện!"

"Ai nói tôi là phái học thuật?"

"Anh chắc chắn là vậy, nhìn cái làn da mịn màng này của anh... Bình Mặc, quân hàm của anh chắc chắn cao hơn tôi nhiều đúng không? Nếu không cũng không đến nỗi để một Đại úy như tôi làm phó cho anh. Tôi hai mươi lăm tuổi đã lên Đại úy là hiếm có rồi. Tuổi anh xấp xỉ tôi, nhưng quân hàm lại cao hơn nhiều, học vấn chắc chắn không thấp. Giống như mấy đứa nhóc ở Liên quân này, tốt nghiệp đại học là Thiếu úy rồi... Trong lòng các anh coi thường những người như chúng tôi xuất thân từ quân đội, thực ra, tôi cũng coi thường các anh, chỉ biết nói suông thôi!"

"..."

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Bình Mặc nói: "Tôi không phải phái học thuật, tôi vào quân đội còn sớm hơn anh."

Bùi Dữ Đồ: "Tôi mười tám tuổi đã nhập ngũ..."

"Tôi mười một tuổi." Giọng Bình Mặc truyền ra từ làn hơi nước mờ ảo, nghe có vẻ hư ảo.

Bùi Dữ Đồ đang định nói làm gì có ai mười một tuổi đã nhập ngũ, thì cảm thấy tiếng nước bên cạnh đột nhiên dừng lại. Bình Mặc tắt vòi sen, lục tìm sữa tắm trong giỏ.

Hơi nước tan dần khi vòi sen tắt, để lộ hình dáng thật của giảng viên Bình.

Vừa nãy Bùi Dữ Đồ nói cậu "làn da mịn màng", bây giờ xem ra rất chính xác. Bình Mặc là một quân nhân liên minh, nhưng trên người lại không có một vết sẹo nào, da dẻ trơn láng và tinh tế, giống như một tấm gấm Thục mềm mại và đắt tiền. Có lẽ vì đã tắm nước nóng quá lâu, làn da vốn trắng ngà lại được xông thành màu hồng anh đào tuyệt đẹp.

Bùi Dữ Đồ cảm thấy yết hầu của mình lộn một vòng, "ực" một tiếng nuốt nước bọt.

Cùng lúc đó, Bình Mặc cũng vừa hay quay lại nhìn anh một cái.

Trong lúc tắt vòi sen để bôi sữa tắm, ý thức giới tính mong manh của giảng viên Bình cuối cùng cũng tỉnh lại, cảm thấy Omega và Alpha có sự khác biệt, tốt nhất là nên che chắn lại một cách kín đáo. Cậu vô thức cúi đầu nhìn mình, do dự vài giây rồi đưa ra quyết định.

Hay là quay lưng lại thì hơn.

Ít nhất là che được những chỗ quan trọng.

Ánh mắt của Bùi Dữ Đồ cũng theo động tác cúi đầu của cậu mà đi xuống. Mặc dù chỉ là một thoáng, nhưng trong đầu trợ giảng Bùi cũng bùng nổ một đóa pháo hoa nghệ thuật, nổ ra một dòng chữ trên bầu trời tư tưởng, chết tiệt, màu hồng! Chỗ đó cũng có thể màu hồng sao?

Và giây tiếp theo, giảng viên Bình quay lưng lại, toàn bộ lưng cậu lọt vào tầm mắt. Từ xương bả vai đến đường cong lưng trơn tru, chỗ hõm eo lõm vào một góc độ khiến tim đập nhanh, đôi chân thẳng tắp và thon dài, mắt cá chân mảnh mai nhưng không hề yếu ớt. Bùi Dữ Đồ đã từng chứng kiến sức mạnh của đôi chân này, có thể đá gãy xương sườn của kẻ địch một cách chuẩn xác và mạnh mẽ.

Khi người này đánh nhau, không phí một chút sức lực thừa thãi nào. Không ngờ, việc phát triển cơ bắp cũng tuân theo nguyên tắc này, không có một chút mỡ thừa nào, ngoại trừ...

Bình thường nhìn cậu mặc quần, đã thấy mông của giảng viên Bình tròn trịa và cong vυ"t một cách đặc biệt. Bây giờ nhìn trực diện lại càng thấy trăm nghe không bằng một thấy. Vừa hay Bình Mặc cúi người xuống để bôi sữa tắm cho bắp chân... Bùi Dữ Đồ chỉ cảm thấy trong đầu "ầm" một tiếng, tất cả pháo hoa nổ dây chuyền, trực tiếp bùng nổ, sau đó là sống mũi nóng lên.

Bình Mặc đang tắm rửa thoải mái, vừa vặn vòi sen, chuẩn bị xả sạch bọt xà phòng thì cảm thấy không ổn. Tại sao pheromone của Alpha xung quanh lại đột nhiên trở nên nồng nặc như vậy?

Phòng tắm đột nhiên tràn ngập pheromone mùi rượu tequila, nồng đậm và cay nồng không thể bỏ qua, bá đạo kí©h thí©ɧ tuyến thể ở sau gáy Bình Mặc. Khóe mắt giảng viên Bình giật mạnh, cậu vội vàng quay người lại, chỉ thấy trợ giảng Bùi vừa rồi còn “quân tử khoe của quý” cũng đang quay lưng lại với mình, cúi người một cách rất gượng gạo.

"..."

Chết tiệt! Người này sao đột nhiên động dục vậy? Chẳng lẽ là kỳ mẫn cảm?

Nhưng bây giờ không có thời gian để Bình Mặc suy nghĩ nhiều nữa, cậu đã cảm thấy không ổn! Đỉnh đầu và xương cùng đều hơi nóng lên, cậu phải nhanh chóng về ký túc xá trước khi pheromone Omega bị lộ ra ngoài!

Đây là mình lại bị Bùi Dữ Đồ kí©h thí©ɧ mà thụ động động dục sao? Lần động dục trước cũng chỉ cách đây hơn mười ngày, trong nửa năm nay, tần suất thực sự ngày càng dày đặc, cái tần suất này vẫn đang tiếp tục tăng lên!

Bình Mặc không bận tâm đến Bùi Dữ Đồ, cũng không bận tâm đến bọt xà phòng chưa được xả sạch trên người, chân trần xông thẳng ra khỏi phòng tắm công cộng.

Bùi Dữ Đồ chỉ nghe thấy một chuỗi tiếng bước chân chạy đi, vì đạp vào nước nên nghe rất rõ, nhưng anh hiện tại đang "đứng nghiêm chào cờ", cũng ngại quay đầu lại nhìn.

Bình Mặc vừa chạy đến phòng thay đồ, cái cảm giác đó càng trở nên mạnh mẽ hơn, pheromone Omega có thể tràn ra bất cứ lúc nào. Nếu nói Omega ngọt ngào nhất có thể ảnh hưởng đến Alpha trong vòng vài trăm mét, thì pheromone của thú nhân có thể ảnh hưởng đến vài km.

Nếu bị phát hiện thân phận theo cách này... Bình Mặc không dám tưởng tượng. Cơn đau của kỳ động dục ban đầu hành hạ cậu. Bình Mặc gần như run rẩy vặn cái khóa tủ nhỏ đựng quần áo của mình, thì cảm thấy một cảm giác khác thường ở trên đầu và sau lưng.

Xong rồi.

Cậu ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy hình ảnh của mình trong chiếc gương đối diện, tai mèo và đuôi dài, không mảnh vải che thân.

Tuy nhiên, pheromone Omega tràn ra như dự kiến lại không xảy ra.

Bùi Dữ Đồ quấn một chiếc khăn tắm, đi ra khỏi khu tắm rửa thì không tìm thấy giảng viên Bình đột nhiên chạy đi đâu, mà lại thấy một cục lông quen thuộc.

Có lẽ vì nghịch ngợm chui vào nhà tắm công cộng, bộ lông trắng mềm mại bị dính vài sợi nước, khiến đôi mắt tròn màu xám xanh trông to hơn. Cái đuôi dài cuộn lại trước hai chân, nó đột nhiên nhìn thấy Bùi Dữ Đồ xông ra có vẻ hơi căng thẳng, bối rối liếʍ mũi.

Bùi Dữ Đồ: "Miu Miu? Sao nhóc lại chạy đến đây!"