Nói về chốn ăn chơi trác táng nhất Tinh Thành, ắt phải kể đến phố Thái Bình.
Muốn vui chơi thỏa thích ở nơi này, hoặc là phải có tiền, hoặc là phải biết cách chơi, thế nào cũng phải có một trong hai. Từ các thiếu gia, tiểu thư lắm tiền nhiều của đến những trai xinh gái đẹp, đủ mọi thành phần đều tề tựu tại đây.
Bùi Dữ Đồ không bận tâm đến quán trà ca nhạc Mặc Sắc kia, đi theo chỉ dẫn của bạn thân trong điện thoại, hướng về phía ngược lại.
Ngày cuối tuần quý giá bỗng bị kẻ họ Bình phá hỏng, Bùi Dữ Đồ vốn chẳng còn tâm trạng ra ngoài. Nhưng không hiểu sao đám bạn thân lại biết tin anh đã trở về Tinh Thành. Thế là cả bọn xúm lại, nhất định phải tổ chức tiệc chiêu đãi, tụ tập thật vui vẻ.
Anh là một trường hợp đặc biệt trong giới con nhà giàu. Anh không theo nghiệp kinh doanh của gia đình, cũng chẳng như những công tử lông bông khác, giả vờ học một chuyên ngành nghệ thuật nào đó để sống qua ngày, mà lặng lẽ đi nhập ngũ. Ở trong quân đội, kỳ nghỉ rất hiếm, nhất là sau khi điều đến khu vực ngoài vũ trụ, đã lâu rồi anh chưa gặp lại bạn bè.
Khi Bùi Dữ Đồ đến phòng riêng, hơn chục người bạn thân và cả một đám trai xinh gái đẹp đã bày sẵn rượu. Những người này từ lâu đã nghe nói hôm nay sẽ có một nhân vật chính siêu giàu, không ngờ lại cao lớn, đẹp trai đến thế.
Họ liền ùa tới, hò hét chuốc rượu. Bùi Dữ Đồ tửu lượng khá tốt, tiếc là miệng lại hơi độc, nói vài ba câu đã khiến họ không dám lại gần.
"Mí mắt cậu cắt bằng dao thái rau à? Sao rộng thế."
"Mũi độn bằng chất liệu gì mà trong suốt thế này. Kỹ thuật này cũ rích rồi. Mẹ tôi hồi trẻ cũng chẳng ai làm vậy."
"Tránh xa tôi ra, có lẽ tôi bị dị ứng với lớp phấn nền của cậu. Hắt xì!"
"..."
Chưa đầy hai mươi phút, cả phòng trai xinh gái đẹp đều không thể giữ nổi nụ cười. Trớ trêu thay, gã công tử lắm lời này lại mang theo khí chất của một tên lính du côn, vừa hung dữ vừa ngang tàng, chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, khiến người ta không dám cãi lại.
Họ chỉ biết gượng cười, cắn răng chịu đựng.
Dương Khải và Phó Dương mỗi người một bên vây lấy Bùi Dữ Đồ, giúp đám trai gái kia giải vây: "Anh Bùi, mấy năm không gặp, gu thẩm mỹ của anh vẫn cao thế à."
"Đúng đấy, đừng căng thẳng nữa. Em nghe nói trong quân đội toàn là Alpha, lại chẳng có ngày nghỉ. Bị nhốt lâu thế, không ra ngoài giải tỏa một chút sao?"
Bùi Dữ Đồ vắt chân chữ ngũ một cách oai vệ, giọng nói to lớn vẫn vang rõ giữa tiếng nhạc rock chói tai: "Anh thà thiếu chứ không muốn bừa bãi!"
Bạn bè đã lâu không gặp nhau, dĩ nhiên không chỉ có mỗi chuyện cưa gái hay cua trai. Sau một hồi vui chơi, họ chuyển sang nhạc nhẹ. Cả bọn cùng nhau trò chuyện, tâm sự, nhưng lúc này, hầu hết mọi người đã ngà ngà say.
Một người bạn ôm một cậu bé Omega có khuôn mặt thanh tú, nâng ly, nói lắp bắp: "Em thực sự ngưỡng mộ anh Bùi. Hồi đó, khi anh đi lính, em cứ nghĩ là tướng quân Đái sắp xếp. Không ngờ anh Bùi lại chịu khó đi tân binh, chẳng dựa dẫm vào ai! Anh Bùi, em kính anh. Kính anh vì anh là một người đàn ông dũng cảm!"
Tướng quân Đái chính là ông ngoại của Bùi Dữ Đồ, nhưng anh chưa bao giờ công khai chuyện này. Trong quân đội, ngoài vài vị tướng cấp cao, chỉ có Lữ Đông Vọng, một người bạn thân khác của anh, là biết.
Tuy nhiên, Lữ Đông Vọng là đứa trẻ lớn lên trong khu nhà ở của quân đội Liên minh, không cùng một giới với đám công tử nhà giàu này.
Bùi Dữ Đồ uống thêm một vòng nữa, cảm thấy đám đông lộn xộn trong phòng riêng khiến anh đau đầu, bèn đứng dậy ra ngoài hút thuốc cho tỉnh táo. Phó Dương cũng đã say, khoác vai đi theo.
Vừa bước ra ngoài, Phó Dương đã la hét ầm ĩ, vỗ Bùi Dữ Đồ: "Mỹ nhân kìa! Anh Bùi, anh xem cô gái kia thế nào? Đỉnh của chóp!"
Bùi Dữ Đồ nhìn theo ánh mắt của cậu ta, cảm thấy trang phục của người này có chút quen mắt, giống như bóng lưng mà anh đã thấy khi vừa đến phố Thái Bình.
Lãnh Lị mặc một chiếc váy liền màu champagne tôn lên vóc dáng, đôi giày cao gót màu nude khiến đôi chân vốn đã dài miên man càng thêm cao thêm bảy phân. Tóc xoăn được tạo kiểu cẩn thận buông lơi trên vai, toàn bộ bông tai và dây chuyền kim cương lấp lánh phản chiếu ánh sáng lộng lẫy từ đèn neon của thành phố. Lớp trang điểm tinh xảo, bờ môi đỏ mọng quyến rũ.
Phó Dương, một hoàng tử hộp đêm đã từng trải, cũng phải tấm tắc khen ngợi, nhưng Bùi Dữ Đồ chỉ liếc qua, rồi đưa ra ba chữ đánh giá lạnh nhạt: "Cũng được."
"?" Phó Dương: "Cái này mà gọi là "cũng được"?" Tiêu chuẩn của anh Bùi đối với cái đẹp cũng quá khắt khe rồi!
Bùi Dữ Đồ không mấy hào hứng, tự mình hút thuốc. Sau đó, anh nghe thấy Phó Dương ở bên cạnh lại cảm thán: "Sao bông hoa nào cũng có chủ rồi thế, anh Bùi, anh nói xem em có nên đi đào không?"
"Biết đâu đó là một Alpha, đào về rồi cậu ta làm thịt cậu thì sao?" Lần này, Bùi Dữ Đồ lười biếng đến mức không thèm liếc mắt.
Nhưng Phó Dương rất cố chấp: "Tuy em là Beta, nhưng mắt nhìn rất chuẩn. Anh xem dáng vẻ chim chuột của cô ấy kìa, chắc chắn là Omega. Hay là chúng ta lại gần xem thử?"
Bùi Dữ Đồ bị cậu ta làm phiền đến phát điên, miễn cưỡng nhìn một cái, rồi suýt nữa làm rơi điếu thuốc đang ngậm trong miệng: "!"
Người phụ nữ kia đang khoác tay một thanh niên đội mũ lưỡi trai. Mũ kéo rất thấp, màn đêm cũng đã buông xuống. Nhưng vóc dáng, bộ quần áo, đôi chân dài thẳng tắp được bọc trong chiếc quần ống rộng, và cả cặp mông tròn trịa săn chắc kia, anh vẫn nhớ rõ cảm giác khi chạm vào...
Bình Mặc nhíu mày dừng bước: "Đến đây để đo đạc à?"
Lãnh Lị lắc tay cậu, cười hì hì nói: "Từ trước đến giờ em vẫn may ở tiệm này. Anh Bình, anh không biết sao. Cái loại vải tự hủy kia, ban đầu đâu phải hàng quân đội đặc chủng. Lúc đầu nó được dùng để làm đồng phục tình thú đó, cái loại mà dễ xé, anh hiểu không?"
Bình Mặc: "..."
Lãnh Lị: "Anh Bình, anh tháo mũ xuống không sao đâu, bên trong toàn người quen cả, anh từng gặp rồi."
Bình Mặc do dự một lúc, cuối cùng vẫn tháo mũ xuống.