Chương 2

Hành lý của Bình Mặc đã được gửi đến Đại học Quân sự trước, bản thân cậu thì đi lại nhẹ nhàng, nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa, chỉ đội một chiếc mũ lưỡi trai rồi trả phòng, nhưng không vội báo danh mà đi thẳng đến tiệm thuốc gần nhất.

“Thuốc đối kháng loại M mà cậu muốn là thuốc bị kiểm soát chặt chẽ đó, cả Tinh Thành này không mua được đâu.”

Cô dược sĩ dịu dàng nói và khuyên: “Người bình thường dùng loại thuốc ức chế này là được rồi.”

“Cảm ơn.”

Bình Mặc nhận thuốc, ngập ngừng hỏi: “Nếu kỳ phát tình đột ngột xảy ra rất thường xuyên thì có bình thường không ạ?”

Nửa khuôn mặt cậu bị vành mũ che khuất, lộ ra chiếc cổ thon thả, chiếc áo phông rộng thùng thình khiến cậu trông có vẻ gầy gò, đầy vẻ thiếu niên. Cô dược sĩ thương xót nói: “Mới phân hóa thì sẽ trải qua một giai đoạn rối loạn, nếu không yên tâm, cậu có thể nhờ người lớn đưa đến bệnh viện kiểm tra tổng thể.”

“...”

Thế là cô ấy nhầm cậu thành vị thành niên rồi.

“Nhớ uống thuốc ức chế đúng giờ, quan trọng nhất là, tránh xa Alpha.”

Bình Mặc không hỏi thêm nữa, cuối cùng mua thêm một chai thuốc xịt ngăn mùi không hương và tiện thể học cách dùng điện thoại di động thanh toán, thiết bị đầu cuối nội bộ đã bị thu hồi khi cậu rời Ưng Trảo, chiếc điện thoại dân dụng mới này cậu vẫn chưa quen dùng lắm.

Thời gian còn sớm, Bình Mặc định đi bộ đến trạm xe buýt gần nhất, đã lâu rồi cậu không về Tinh cầu chủ, từ từ vừa đi vừa ngắm cảnh dọc đường.

Hai ba trăm mét phía trước, mấy thanh niên trông lưu manh liên tục liếc nhìn cậu, giữ khoảng cách không quá xa cũng không quá gần.

Con đường này không phải đường chính, mãi mới có một chiếc xe không gian vụt qua, cũng chẳng có mấy người đi bộ. Bình Mặc dường như hoàn toàn không để ý đến những kẻ theo dõi, rẽ một cái ở cuối đường, chui vào một con hẻm nhỏ tĩnh lặng hơn.

Mấy tên du côn liếc mắt ra hiệu cho nhau, an tâm đi theo.

“Đứng lại!”

Bình Mặc ngoan ngoãn dừng bước, mặc cho chúng vây quanh cậu một cách hung hăng, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ nhận ra cơ bắp cánh tay cậu đang căng lên, cơ thể cũng hơi nghiêng về phía trước, đó là tư thế tấn công sẵn sàng.

“Là nó à? Sao không ngửi thấy mùi tin tức tố?”

“Chắc là tiêm thuốc ức chế rồi? Không phải vừa ra khỏi tiệm thuốc à, chắc chắn là nó, không sai đâu!”

Bình Mặc nghe vậy thì người cứng lại, trong đầu nhanh chóng lóe lên suy nghĩ, không phải là bọn cướp thông thường sao?

Cậu từ từ thả lỏng, như thể rất sợ hãi lùi lại hai bước, yếu ớt dựa vào tường: “Mấy người quen tôi à?”

“Coi như vậy đi! Có người nhờ bọn tao chăm sóc mày.” Một tên tóc vàng vừa nói vừa vươn tay giật phăng chiếc mũ của Bình Mặc.

“Che kín thế làm gì, để anh xem nào...”

Giây tiếp theo, lũ du côn đồng loạt kêu lên kinh ngạc: “Đệt!”

“Má ơi!”

“Trông mẹ nó mà đã quá, hôm nay hời to rồi!”

Người trước mắt trông như đang ở giữa tuổi thiếu niên và thanh niên, không thể nhìn ra tuổi cụ thể, nhưng thực sự có một thân hình đẹp, vóc dáng thon dài, lông mày và đôi mắt diễm lệ, màu mắt là màu xám xanh hiếm thấy, ánh nắng ban mai chiếu lên làn da, toát ra vẻ trắng sứ.

Hai chữ thôi, tuyệt đẹp.

“Là ai bảo mấy người chăm sóc tôi?”

Giọng Bình Mặc không cao không thấp, không thể nói là sợ hãi, thậm chí có thể coi là bình tĩnh, nhưng kết hợp với vẻ ngoài tuấn tú yếu ớt của cậu, lại càng thêm đáng thương, khiến bọn du côn cười khúc khích dâʍ đãиɠ và mờ ám: “Cái đó thì không biết! Chỉ nghe nói có một tiểu thụ đỉnh cấp sắp vào kỳ phát tình, thế là bọn tao đến thôi!”

“Nghe nói Omega trong kỳ phát tình rất chủ động mà!”

“Ở đây không có camera, bịt miệng nó lại, anh em bung hết sức ra mà làm!”

Cùng với những lời lẽ thô tục khó nghe, tin tức tố Alpha trong con hẻm cũng đột nhiên trở nên nồng nặc hơn, bọn du côn xoa tay hăm hở lao vào “cừu non” đang đợi làm thịt trước mắt.

Nhưng “cừu non” bất ngờ bạo phát, một quyền đấm gãy mũi một tên, đồng thời tung một cú đá hiểm hóc vào xương bả vai của tên khác. Động tác của cậu nhanh đến mức mắt thường gần như không thể phân biệt được. Đến khi bọn du côn phản ứng lại, la hét “lấy vũ khí”, thì đã có hơn một nửa bị thương vong.

Khi tên tóc vàng vớ lấy một con dao găm ngắn, gào lên lao tới, Bình Mặc vừa mới bẻ gãy cánh tay một tên, đang không thể phân thân. Tất cả mọi người đều nghĩ “cừu non” sẽ phải bó tay chịu trói, nhưng lại nghe thấy một tiếng kim loại va chạm sắc bén nổ vang, con dao ngắn rơi xuống đất, một con dao quân dụng sáng loáng kề vào cổ tên tóc vàng. Tư thế khống chế người của Bình Mặc chuẩn mực như sách giáo khoa, dưới làn da trắng nõn mịn màng ẩn hiện những đường nét cơ bắp săn chắc.