Bình Mặc chờ một lát, một thanh niên đội nón lưỡi trai mới đi ra từ một bức tường hình vòm, đến trước mặt Bình Mặc và hơi cúi đầu: "Đội trưởng."
Bình Mặc hỏi: "Nhiệm vụ của anh là theo dõi tôi 24 giờ sao?"
"Là bảo vệ!" Thành Thành vội vàng giải thích: "Tôi không có theo dõi đâu. Ở trong trường thì an toàn, nhưng ra khỏi trường, tôi sợ anh..."
Bình Mặc cắt ngang lời anh ta: "Sợ một Omega sẽ gặp nguy hiểm à?"
Thành Thành im bặt.
Bình Mặc khẽ cười: "Cái tư tưởng Alpha thẳng của anh nên chữa đi, chẳng trách đã già đầu rồi mà vẫn chưa có người yêu."
Hồi còn ở doanh trại Ưng Tuấn, đội trưởng Bình sợ thân phận thú nhân của mình bị lộ nên cố ý giữ khoảng cách với cấp dưới, hiếm khi nói đùa. Trong mắt các thành viên đội Ưng Trảo, đội trưởng Bình luôn lạnh lùng, nóng nảy và nói một là một.
Đây là lần đầu tiên Thành Thành thấy Bình Mặc cười với mình như vậy. Khóe môi cong lên, đôi mắt xám xanh nhạt lấp lánh ánh sáng vụn vặt, ánh hoàng hôn chiếu lên sống mũi thẳng tắp, tạo nên một vệt sáng, khiến cả người cậu trở nên dịu dàng hơn nhiều. Thành Thành ngây người nhìn cậu, mặt đột nhiên nóng bừng: "Tôi, tôi..."
Bình Mặc không chờ anh ta nói tiếp: "Thành Thành, anh tin tôi, chỉ là lo họ tìm rắc rối với tôi, đúng không?"
Lần này, Thành Thành lập tức vỗ ngực khẳng định: "Đương nhiên! Cả đội ai cũng tin anh! Ngay cả Thượng tá Lữ cũng tin anh!"
"Vậy là được rồi, tôi không phải hôm nay mới biến thành Omega, Thành Thành, tôi vẫn luôn là Omega." Bình Mặc vỗ vai thanh niên: "Ngày xưa trải qua bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm mà vẫn trở về lành lặn, tài năng của đội trưởng Bình này, anh nên biết chứ. Về đi."
"Đội trưởng Bình, anh đi đâu, cho tôi đi cùng được không? Không phải bảo vệ, chỉ là đi cùng anh thôi." Thành Thành nói.
Bình Mặc không thèm suy nghĩ mà phủ nhận: "Chỗ đó không hợp với anh."
Chỉ xét về ngoại hình, Thành Thành dáng người cao ráo, mũi cao, mắt một mí, là một thanh niên cao lớn, đường hoàng. Dù mặc thường phục, anh ta vẫn toát ra vẻ chính trực của một người được huấn luyện bài bản. Mà nơi Bình Mặc cần đến hôm nay lại là một chốn hỗn tạp, khí chất của Thành Thành quá lạc lõng.
Nhưng mà...
Bình Mặc giật lấy chiếc nón lưỡi trai của Thành Thành, chẳng khách sáo đội lên đầu mình, lòng bàn tay hướng vào trong, vẫy vẫy ra bên ngoài: "Thôi, về đi."
"Vâng, đội trưởng."
Thành Thành tuy miệng nói vâng, nhưng Bình Mặc đoán chắc người này sẽ không dễ dàng nghe lời. Tuy nhiên, luận về truy đuổi và chống truy đuổi, Thành Thành là do cậu một tay dạy dỗ, nên việc cắt đuôi anh ta cũng dễ thôi.
Bình Mặc đi vòng hai con phố thì thành công cắt đuôi "cái đuôi" đang lén lút bám theo sau, sau đó dựa vào định vị trên điện thoại, đi thẳng đến điểm hẹn.
Đó là một quán trà nhạc, được trang trí lộng lẫy từ trong ra ngoài. Trong quán, ngoài nhân viên phục vụ và bà chủ ra, không có vị khách nào khác.
Mà cũng bình thường thôi, giờ này, cả con phố Thái Bình chẳng có mấy khách.
Đây thực ra là một con phố bar với an ninh không được tốt cho lắm. Ban ngày thì yên tĩnh, hòa bình, nhưng khi đêm xuống, cả con phố ồn ào như ma quỷ gào thét, mùi Pheromone và rượu lẫn lộn, gần như ngày nào cũng nảy sinh đủ thứ chuyện dơ bẩn quái gở.
Thế mà lại có mặt dày gọi là phố Thái Bình.
Bình Mặc đang nghĩ ngợi thì nghe thấy một giọng nói ngọt ngào của một cô gái trưởng thành, nhiệt tình gọi: "Anh Bình! Ở đây này!".
Lãnh Lị kích động vẫy tay, rồi như chim yến bay vào rừng, lao vào lòng Bình Mặc. Cú lao bất ngờ này suýt nữa khiến Bình Mặc ngã ngửa, cậu vội vàng ôm lấy cô: "Em chậm lại."
"Người ta thấy anh nên kích động quá mà!". Lãnh Lị ôm chặt cậu, nũng nịu.
Nghe nói nữ Alpha đều có ngực khủng, Lãnh Lị, một nữ Alpha đang độ xuân sắc, thân hình đầy đặn thướt tha. Vì ôm quá chặt, một đôi gò bồng đảo ép vào khiến Bình Mặc có chút khó thở.
Bình Mặc gỡ người ra khỏi lòng, mới thở ra một hơi: "Lị Lị, em có hiểu thế nào là nam nữ thụ thụ bất thân không?"
"Sợ gì chứ, chúng ta đều là Alpha."
Lãnh Lị bị đẩy ra cũng không buồn bã, thân mật khoác tay Bình Mặc. Đã có nhân viên phục vụ mở cửa cho họ, kính cẩn nói: "Bà chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong."
Lãnh Lị thay đổi hẳn thái độ nhiệt tình, nũng nịu vừa nãy đối với Bình Mặc, vẫy tay như đại tỷ: "Các cậu đi xuống đi, đừng làm phiền tôi và anh tôi ôn chuyện."