Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Omega Thượng Cấp Có Cái Đuôi

Chương 11

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bùi Dữ Đồ: "..."

Lữ Đông Vọng: "..."

"Anh Lữ, đóng cửa đi!"

Lữ Đông Vọng cũng lo mèo cưng hoảng sợ, chạy loạn ra hành lang, lỡ xảy ra chuyện nguy hiểm gì thì sao, chưa cần Bùi Dữ Đồ dặn, đã vọt tới cửa, "cạch" một tiếng khóa lại. Bình Mặc thấy thế, phóng người nhảy lên, mượn lực từ máy lọc nước, xoay người khéo léo, chạy thẳng ra ban công.

Nhưng điều làm cậu không ngờ là, hai người này thậm chí còn không nghĩ đến việc mở cửa sổ cho thoáng, đây đúng là nhốt mèo trong chum.

"..."

Con mèo gây án nhanh chóng bị bắt giữ, bị nạn nhân Bùi Dữ Đồ siết lấy gáy, bốn chân lơ lửng trên không, chỉ có đầu chót đuôi khẽ vẫy vẫy, tỏ thái độ nhận tội.

Lúc này, quần của Bùi Dữ Đồ vẫn còn ướt, vì quá luống cuống nên vẻ mặt có chút dữ tợn. Tuy nhiên, anh cũng không thật sự so đo với một con mèo, chỉ vỗ nhẹ vào mông cục bông nhỏ: "Đúng là cái chân đáng ghét!"

"!"

Cả người giảng viên Bình nổi hết lông lên.

Anh dám... Bình Mặc nổi tiếng khắp doanh trại Ưng Tuấn và cả đội Ưng Trảo vì sự lanh lẹ và tính tình của mình, ai cũng phải kính nể cậu ba phần, thế mà giờ lại bị người ta đè ra đánh mông?

Họ Bùi này đúng là muốn chết!

Bùi Dữ Đồ chỉ cảm thấy con mèo vừa rồi đã chịu khuất phục bỗng nhiên giãy giụa dữ dội. Thân hình nhỏ nhắn vậy mà khi quậy lên lại rất hung hăng, cái đuôi dài quất mạnh, cả người nó vặn vẹo ở một góc không thể tin nổi, bên trong bộ lông trắng muốt bất ngờ ló ra những chiếc móng vuốt sắc nhọn!

"Xoẹt!"

Nó dám cào rách mu bàn tay anh!

Người thường gặp phải tình huống này sẽ theo bản năng buông tay, nhưng thượng úy Bùi không phải người bình thường. Anh là kẻ dám ôm pháo hạt nhân năng lượng cao không buông, phản ứng đầu tiên là ấn chặt con mèo vào lòng, dùng sức mạnh chế ngự hoạt động của nó.

Bình Mặc chỉ cảm thấy một lực mạnh ập tới, ấn chặt cả người cậu vào l*иg ngực rắn chắc. Mùi pheromone Alpha hương rượu tequila ập tới, đặc biệt là mùi máu tanh dính trên móng vuốt.

Nồng độ pheromone trong máu cao hơn trong mồ hôi.

Thuốc ức chế thông thường ít tác dụng với cậu, giờ dư âm của kỳ phát tình vẫn còn. Một khi chạm vào Alpha, cảm giác nóng rát khó chịu gần như biến thành đau đớn, khiến cậu bực bội và đau đớn không ngừng. Bình Mặc đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng...

Bình Mặc nghi hoặc giật giật tai.

Lạ thay, cậu không hề có bất kỳ cảm giác nào, hơn nữa, sự bồn chồn và cảm giác nóng rực mơ hồ trong cơ thể cũng biến mất.

"Anh Bùi! Đưa con mèo cho tôi đi. Tôi bảo đảm sẽ trông chừng nó, không để nó làm phiền anh nữa!" Giọng Lữ Đông Vọng đau lòng đến biến dạng. Sợ Bùi Dữ Đồ lỡ tay, bóp chết con mèo sữa nhỏ. Anh ta run rẩy đưa hai tay ra, tha thiết mong anh Bùi trả lại cục cưng cho mình.

"..." Bùi Dữ Đồ nói: "Mau mang nó đi."

Tuy nhiên, ngay khi anh vừa đưa mèo ra, Bình Mặc đã nhanh nhẹn nhảy trở lại cánh tay Bùi Dữ Đồ, dùng cả bốn móng bấu chặt lấy cánh tay rắn rỏi, mạnh mẽ đang để trần của anh.

Quả nhiên, chỉ cần tiếp xúc với da thịt của họ Bùi, cậu sẽ cảm thấy dễ chịu.

Lữ Đông Vọng vẫn giữ tư thế đưa tay: "..."

Bùi Dữ Đồ: "..."

Thật không ngờ pheromone của người này lại có tác dụng như vậy, nhưng tại sao? Có phải vì anh đã kí©h thí©ɧ cậu phát tình sớm, hay chỉ đơn giản vì pheromone của anh đủ mạnh?

Bình Mặc không thể nghĩ ra lý do cụ thể. Cậu đã làm "Alpha" hơn hai mươi năm, chưa bao giờ học kỹ về giáo dục giới tính cho omega. Cậu cũng biết rất ít về thú nhân. Tương tự, cậu thường xuyên dùng thuốc ức chế mạnh loại M, sao có thể từng chịu đựng sự dày vò của kỳ phát tình? Giờ đây cậu chỉ muốn dựa vào bản năng để bản thân cảm thấy thoải mái hơn.

Dù sao cũng chẳng ai biết cậu là giảng viên Bình, nên không hề có gánh nặng tâm lý hay hình tượng gì.

Thế là, sau khi Bùi Dữ Đồ lại mạnh bạo tách Bình Mặc ra khỏi người, con mèo lại kiên trì nhảy trở lại.

Lữ Đông Vọng tan nát cõi lòng: "Con mèo này do tôi mang về, cá là do tôi gỡ từng chiếc xương rồi đút cho nó. Tại sao nó lại thích anh mà không thích tôi?"

Vết thương trên tay Bùi Dữ Đồ vẫn còn rỉ máu, anh nhìn Lữ Đông Vọng bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Anh chắc là nó thích tôi?"

Đồng thời, con mèo nhỏ đang ôm chặt lấy cánh tay anh bỗng chui vào, cái đầu tròn vo vùi vào khuỷu tay Bùi Dữ Đồ, tỏ vẻ nũng nịu, dựa dẫm vô cùng.

Lữ Đông Vọng cực kỳ ghen tị, chua chát nói: "Anh xem, nó thích anh biết bao! Cào người chắc cũng do vừa nãy sợ quá, mèo thì gan bé lắm."

Bùi Dữ Đồ cúi đầu nhìn Bình Mặc. Lúc này, phần lớn cơ thể nó vùi vào lòng anh, cái mông lông xù hướng ra ngoài. Trông nhỏ xíu, mềm mềm, dường như chẳng hề có chút tính công kích nào.

"Chẳng hề có chút tính công kích" Bình Mặc đang tham lam hít lấy pheromone Alpha mùi rượu tequila, tai dán vào bụng anh, xuyên qua cơ bụng săn chắc và dẻo dai, có thể nghe thấy tiếng mạch máu cuồn cuộn chảy.

Nếu Bùi Dữ Đồ không cho cậu dựa vào, thì cậu sẽ tạo ra thêm một vài vết thương cho anh, "trộm" thêm một ít pheromone, liệu có thể duy trì được một lúc không?

Bùi Dữ Đồ không nhận ra cục bông nhỏ trong lòng đã lặng lẽ duỗi móng vuốt ra. Anh vuốt nhẹ bộ lông, cảm giác thật tốt. Anh lại chọc chọc vào mông Bình Mặc: "Dính người vậy sao, ta về phòng ngủ mi cũng đi theo à?"

Đầu chót đuôi của Bình Mặc dựng thẳng lên, nhưng khi nghe đến vế sau, những chiếc móng vuốt giơ lên cuối cùng cũng miễn cưỡng thu lại.

Thôi vậy, đợi cậu vượt qua mấy ngày này, phục hồi lại hình người rồi, sẽ tính sổ với người trợ giảng muốn chết này sau.

Thế là, dưới ánh mắt ghen tị của Lữ Đông Vọng, Bùi Dữ Đồ bế mèo về phòng ngủ.

"Xuống đó chờ một lát." Anh nhấc con mèo xuống. Khi nhìn thấy đôi mắt xanh xám tuyệt đẹp kia, anh lại không nhịn được ôm nó trên tay ngắm thêm vài lần.

Đôi mắt này quá giống giảng viên Bình!

Không hiểu sao, anh chợt nhớ lại lần đầu gặp mặt. Hàng mi dài đen như lông quạ của Bình Mặc khẽ rung, làm nổi bật làn da đặc biệt trắng trẻo. Một người xinh đẹp như búp bê Barbie như vậy, lại có thể trong chớp mắt rút ra một con dao quân dụng. Kỹ thuật dùng dao của cậu điêu luyện và mạnh mẽ hơn bất kỳ ai anh từng gặp.

Người đó thật sự là vừa sắc sảo vừa mạnh mẽ!

"Tiếc là Alpha." Bùi Dữ Đồ tiếc nuối nghĩ.

Sau đó, tầm mắt anh quay lại với con mèo trắng nhỏ trong tay, bỗng nhiên véo vài cái, vuốt cho bộ lông nó rối bời, nó bị hành hạ trông thật đáng thương.

Tính ra, đây chẳng phải là tự tay trêu chọc giảng viên Bình! Bùi Dữ Đồ cảm thấy một sự thỏa mãn mơ hồ.

Bình Mặc đột nhiên bị "hành hạ": "?"

Người này bị điên sao?

Bùi Dữ Đồ đã đặt con mèo xuống, tâm trạng tốt mở tủ ra.

Bình Mặc cũng bị hành động kỳ quặc của Bùi Dữ Đồ làm cho ngơ ngác. Bản năng của mèo thúc giục cậu giữ sạch sẽ, đang cố gắng liếʍ lông thì nghe thấy tiếng sột soạt. Bình Mặc mới nhận ra rằng người này về phòng ngủ chắc là để thay chiếc quần ướt.

Nghĩ vậy, cậu theo bản năng ngẩng cái đầu tròn lên. Góc nhìn này có thể thấy rõ ràng.

Bình Mặc: "Chết tiệt."
« Chương TrướcChương Tiếp »