Đàm Nguyễn là một bé gấu trúc đỏ. Vào ngày trưởng thành của mình, cậu bất ngờ bị một hệ thống chọn trúng, đưa xuyên đến một thế giới lạ theo mô hình ABO. Nhiệm vụ duy nhất để có thể quay về quê nhà là …
Đàm Nguyễn là một bé gấu trúc đỏ.
Vào ngày trưởng thành của mình, cậu bất ngờ bị một hệ thống chọn trúng, đưa xuyên đến một thế giới lạ theo mô hình ABO. Nhiệm vụ duy nhất để có thể quay về quê nhà là tìm ra lõi trung tâm bị thất lạc của trí tuệ trung tâm.
Vừa đặt chân đến thế giới này, tin tức tố trong người Đàm Nguyễn khi thì ổn định, khi lại hỗn loạn. Tai và đuôi gấu trúc cũng thường xuyên lộ ra ngoài, khiến việc che giấu thân phận và hoàn thành nhiệm vụ trở nên vô cùng khó khăn. Nhưng đó vẫn chưa phải điều khó xử nhất...
Cậu phát hiện, hình dáng nguyên thủy của mình vô cùng nhạy cảm. Ban đầu là vào ban đêm, cậu cứ có cảm giác như có ai đang khẽ chạm vào đuôi mình. Về sau, tình trạng ấy càng lúc càng nghiêm trọng hơn, không chỉ ban đêm ngủ không yên mà ngay cả ban ngày đang học trong lớp đuôi cũng bị “sờ trộm”.
Ngày nào Đàm Nguyễn cũng sống trong cảm giác thấp thỏm lo âu, cứ ngỡ rằng mình đang bị ma ám.
Nhưng hệ thống lại lạnh lùng thông báo: [Không phải ma, mà là lõi trung tâm của trí tuệ trung tâm đang quậy phá.]
Việc tìm lõi trung tâm không thể trì hoãn. Mỗi ngày, Đàm Nguyễn vừa phải tìm manh mối, vừa chịu đựng cảm giác toàn thân căng thẳng nhạy cảm. Cho đến một hôm, cậu nhìn thấy đàn anh phụ trách lớp học phần tự chọn, trên tay ôm một con gấu trúc đỏ nhồi bông. Khi ngón tay của đàn anh khẽ chạm vào đuôi con gấu nhồi bông đó, sống lưng Đàm Nguyễn đột nhiên rùng mình mạnh đến mức suýt nhảy dựng lên.
...
Cố Nghiễn Đình mắc một loại bệnh liên quan đến tin tức tố. Bà nội anh vì lo lắng nên đã xin một lá bùa bình an, rồi tự tay khâu một con gấu trúc đỏ nhồi bông, nhét bùa vào bên trong. Dưới sự thúc ép của bà, mỗi ngày anh đều phải mang nó theo bên người như một lá bùa hộ thân.
Về sau, có một đàn em rụt rè tìm đến, run run chỉ vào con gấu trúc đỏ trong tay anh: “Anh... Anh ơi, con gấu này có bán không? Bao nhiêu tiền cũng được ạ.”
Cố Nghiễn Đình nhìn cậu, ôm chặt gấu bông rồi nhét lại vào túi áo: “Không bán.”
Đàn em kia không nói không rằng, quay người bỏ chạy.
Từ hôm đó, Cố Nghiễn Đình thường xuyên bị “tình cờ gặp”. Không ngoài dự đoán, lần nào cũng là cậu đàn em đó, và lần nào cũng là vì con gấu trúc đỏ.
Ban đầu, anh không để tâm. Cho đến một ngày, thời kỳ nhạy cảm của anh chuyển biến nặng, gia đình liền liên hệ bệnh viện và sắp xếp cho anh một omega có độ phù hợp rất cao.
Người kia đã đến, nhưng lúc đó anh đã không còn tỉnh táo nữa. Kết quả, anh cắn người ta khóc òa.
Giữa cơn mơ màng, anh như thấy một thiếu niên với đôi tai thú trên đầu, bị mùi hương quanh người làm đỏ mặt, run rẩy lùi lại: “Em... Sao lại có đuôi?”
Đàm Nguyễn ôm chặt cái đuôi phía sau, đôi mắt ngấn nước, vung tay gạt mạnh bàn tay đang chạm vào: “Không được sờ. Tránh ra.”
Cố Nghiễn Đình ngẩn người, rút tay lại, nói khẽ: “Xin lỗi.”
...
Từ sau lần đó ở bệnh viện, cậu đàn em từng hay xuất hiện trước mặt anh bỗng biến mất tăm.
Cố Nghiễn Đình bắt đầu thấy không yên, chủ động đi tìm người. Không ngờ vừa gặp lại, cậu thiếu niên trông thấy anh như gặp ma, hoảng hốt rồi quay người bỏ chạy thẳng.
Cố Nghiễn Đình: “...”
Lúc đó anh mới nhận ra tình cảnh này quen đến lạ. Trước kia là mình làm ngơ người ta, bây giờ thì đến lượt người ta thấy mặt mình là bỏ chạy.
Tâm trạng anh vừa bối rối vừa ngẩn ngơ, nhưng vẫn kiên trì tìm cơ hội tóm người.
À không, phải nói là tóm lấy bé gấu trúc đỏ kia mới đúng.