Chương 5: Không biết Alpha và Omega thụ thụ bất thân à?

Bạch Thư mềm nhũn người nằm sấp trong lòng bàn tay Kỷ Nam Tranh một lúc lâu, tức đến nỗi đuôi cũng vểnh cả lên, sau khi lấy lại sức, việc đầu tiên cậu làm là cắn phập vào bàn tay to lớn bên dưới, hung hăng nghiến răng.

Ngọn gió trong rừng tuy không lớn lắm nhưng cũng làm mùi Alpha loãng đi phần nào, không còn cảm giác áp bức mạnh mẽ như trước nữa, lá gan của Bạch Thư cũng lớn hơn hẳn.

Chỉ tiếc là, Alpha tóm được cậu da dày thịt béo, bị cậu cắn xong cũng chẳng có phản ứng gì, thậm chí còn hứng thú nhìn cậu, như thể không hiểu tại sao cậu lại có phản ứng lớn như vậy.

Bạch Thư nhả ra, thấy trên tay Kỷ Nam Tranh không hề lưu lại một dấu răng nào thì càng thêm tức tối.

Cậu vươn móng vuốt nhỏ ra sức giẫm giẫm, rồi ngẩng đầu lên bắt đầu chất vấn.

"Sao anh lại như vậy hả?"

"Sao vừa mới gặp đã sờ... sờ gáy của tôi chứ!"

"Chẳng lẽ anh không biết Alpha và Omega thụ thụ bất thân sao?"

"Còn nhét tôi vào túi áo nữa!"

"Có phải anh định nhân lúc không có ai mà cưỡng đoạt dân O không?"

"Anh làm vậy sẽ không lấy được vợ đâu, anh có biết không hả?!"

Bạch Thư mắng rất hăng, chỉ tiếc là một tràng chất vấn dài dằng dặc này lọt vào tai Kỷ Nam Tranh chỉ là những tiếng "chít chít chít chít" không ngừng, anh chẳng hiểu được một chữ nào.

Kỷ Nam Tranh: "..."

Sao con vật nhỏ này lại kêu la om sòm thế nhỉ?

Kỷ Nam Tranh khẽ cau mày, lẽ nào vừa rồi thật sự bị ngộp trong túi rồi?

Đúng là õng ẹo.

Kỷ Nam Tranh thầm đánh giá trong lòng, cảm thấy sinh vật nhỏ này không chỉ có mùi Omega mà ngay cả tính cách cũng giống hệt những Omega yếu ớt õng ẹo kia.

Hoàn toàn không nghĩ tới thực ra vấn đề là ở chính mình.

Kỷ Nam Tranh suy nghĩ một lát, lại xách sinh vật nhỏ lên vai mình, cũng chẳng cần biết đối phương có hiểu hay không, thấp giọng dặn dò: "Ngoan ngoãn ở yên đấy, không được động đậy."

Trời dần tối, cho dù Kỷ Nam Tranh có không muốn tham gia chương trình này đến đâu, anh cũng phải tìm một nơi an toàn để dựng trại qua đêm.

Trong vòng nửa ngày ngắn ngủi bị véo thịt sau gáy đến ba lần, Bạch Thư sắp tức điên lên rồi.

Alpha này có phải không hiểu tiếng người không vậy?

Bạch Thư nằm sấp trên vai Kỷ Nam Tranh, đầu óc hơi choáng váng nghĩ.

Nhưng cậu nhanh chóng sững người.

Cậu nhớ lại vẻ mặt của Alpha này khi cậu chất vấn vừa rồi, tuy rất nhạt, nhưng nét không hiểu hiện lên rất rõ ràng, không giống giả vờ.

Bạch Thư chớp chớp đôi mắt đen láy của mình, cảm thấy như mình đã hiểu ra điều gì đó.

Mặc dù bây giờ cậu đang ở hình dạng thú, nhưng theo lý mà nói, giữa hình người và hình thú không hề có rào cản ngôn ngữ, trừ khi cấu tạo cơ thể của Alpha ngoại lai này khác với cậu, và không thể biến thành hình thú.

Đợi đến khi Bạch Thư hoàn hồn trở lại, thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, thì Kỷ Nam Tranh đã dựng xong một khu cắm trại nhỏ để qua đêm, rồi đưa cục bông nhỏ vào trong căn phòng rộng hơn mười mét vuông này.

Xây... xây nhà tại chỗ?

Bỗng nhiên được đưa vào trong nhà, Bạch Thư có chút ngơ ngác, rõ ràng vừa rồi còn đang ở trong rừng rậm mà, căn phòng nhỏ này từ đâu ra vậy? Công nghệ cao à?

Bạch Thư trợn tròn đôi mắt tròn xoe của mình, nhìn Kỷ Nam Tranh không biết lấy từ đâu ra một tấm chăn lót xuống đất, trải thành một chiếc giường nhỏ đơn sơ, sau đó giơ tay về phía vai mình.

Với kinh nghiệm từ ba lần trước, Bạch Thư biết Kỷ Nam Tranh định làm gì, cậu liền nhanh chân lách một cái, trượt từ vai anh xuống đất trước khi bàn tay kia kịp chạm vào mình.

Kỷ Nam Tranh khựng lại một chút, rồi lấy ra hai chai dung dịch dinh dưỡng từ không gian cơ giáp, mở một chai đặt trước mặt cục bông trắng nhỏ.

Lại là dung dịch dinh dưỡng vị đào.

Bạch Thư khụt khịt cái mũi nhỏ hồng hồng, hương đào ngọt ngào xộc thẳng vào mũi, khiến tim cậu ngứa ngáy.

Nhưng thứ này là của tên Alpha khốn kiếp trước mặt, Bạch Thư thận trọng lùi lại vài bước, giơ móng vuốt lên xua đi mùi hương ngọt ngào hấp dẫn kia, vô cùng có khí phách không hề động tới nó.

Thấy vậy, Kỷ Nam Tranh lại cau mày: "Dung dịch dinh dưỡng, nhóc không uống à?"

"Không uống!" Cục bông trắng nhỏ dõng dạc đáp, nhưng lọt vào tai Kỷ Nam Tranh lại chỉ là một tiếng "chít" ngắn ngủn.

Không phải chỉ là đồ ăn thôi sao! Cậu cũng có mà!

Bạch Thư cào cào hai bên má mình, lấy ra vài hạt ngô khô từ trong túi má, rồi bắt đầu gặm "rôm rốp" như để trút giận.

Tuy không hiểu ý gì, nhưng Kỷ Nam Tranh có thể cảm nhận được sự kháng cự của cục bông trắng nhỏ đối với dung dịch dinh dưỡng. Anh cầm chai dung dịch trên đất lên, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, nhưng lại cảm thấy có gì đó không ổn.

Kỷ Nam Tranh liếʍ môi, ánh mắt rơi trên người cục bông trắng nhỏ.

Sau khi ngửi mùi pheromone hương đào ngọt ngào trên người bé con này, chai dung dịch dinh dưỡng vị đào mà anh từng thích nhất ngược lại không còn hấp dẫn anh đến vậy nữa.

Sao cũng cảm thấy không thơm bằng bé con này.

Bạch Thư bị anh nhìn chằm chằm đến mức lông sắp dựng đứng hết cả lên.

Tên này lại muốn làm gì nữa?!

Ánh mắt này sao trông lại không đúng đắn thế nhỉ?

Suốt ngày suốt tháng, không thể làm chút chuyện mà người bình thường nên làm được sao?

Nếu không phải miệng đang ngậm đầy hạt ngô, Bạch Thư chỉ muốn chỉ thẳng vào mũi Alpha này mà mắng cho một trận.