Chương 4: Hành vi cưỡng đoạt dân O

Trong mắt những fan hâm mộ này, tuyển thủ Alpha mà họ yêu mến chỗ nào cũng tốt, ngoại hình ưa nhìn, thực lực mạnh mẽ, lượng kiến thức liên quan được thể hiện trong quá trình sàng lọc cũng không hề ít, điểm duy nhất khiến họ không mấy hài lòng chính là tuyển thủ này quá mức lạnh lùng.

Các tuyển thủ khác thì chỉ mong sao có thể tương tác với fan trong phòng livestream mọi lúc mọi nơi để tăng thêm tình cảm giữa mình và người hâm mộ.

Kỷ Nam Tranh thì ngược lại, đừng nói đến tương tác với fan, anh thậm chí còn chẳng mấy khi cho máy quay thấy mặt chính diện, từ khi livestream bắt đầu đến giờ vẫn cứ lẳng lặng lang thang trong rừng cây.

Đúng là một dòng nước trong vắt giữa dàn tuyển thủ.

May mà các fan hâm mộ của Kỷ Nam Tranh từ lâu đã quen với tính cách của anh, không những không cảm thấy nhàm chán mà từng người còn biến phòng livestream thành phòng chat, trò chuyện với nhau cực kỳ sôi nổi.

Đương nhiên, chủ đề trò chuyện chủ yếu vẫn xoay quanh tuyển thủ chẳng mấy đáng tin cậy Kỷ Nam Tranh này.

Cũng vì thế, hành động thay đổi hướng di chuyển bất thường của Kỷ Nam Tranh đã khiến toàn bộ fan trong phòng livestream tò mò, mọi người thi nhau đoán già đoán non, liệu tuyển thủ Kỷ có phát hiện ra sinh vật hành tinh hoang nào đó lợi hại, muốn đơn độc tỉ thí một phen hay không.

Suy đoán này không phải là không có cơ sở, mọi người đều còn nhớ chiến tích lẫy lừng của tuyển thủ Kỷ trong giai đoạn sàng lọc.

Một mình anh đối đầu với mười con dị thú cấp độ nguy hiểm ba sao đã đành, lại còn đánh cho đám dị thú đó thấy anh là phải né đường mà đi, vì vậy mà được fan ưu ái đặt cho biệt danh "Dị thú hình người".

Mọi người trong phòng livestream vô cùng mong đợi.

Nào ngờ sinh vật hành tinh hoang lợi hại còn chưa xuất hiện, các fan đã thấy tuyển thủ Kỷ đứng dưới một gốc cây trông hết sức bình thường, vươn tay ra, tóm gọn một cục bông trắng nhỏ rơi từ trên cây xuống.

Một loạt dấu hỏi chấm lướt qua phòng livestream.

Như thể sợ fan không nhìn rõ, máy quay livestream của tuyển thủ Kỷ bay đến trước mặt anh, hướng ống kính về phía sinh vật nhỏ trong tay anh, làm một cú cận cảnh.

[???]

[Đây là cái gì vậy?]

[Trước đây chưa từng thấy bao giờ...?]

[Lẽ nào Kỷ Dị Thú phát hiện ra giống loài mới trên hành tinh hoang à?]

[Đúng là Kỷ Dị Thú có khác, đỉnh thật!]

[Đừng nói nữa, cũng đáng yêu phết, lông xù xù nhìn có vẻ thích tay lắm đây...]

[Nếu là giống loài mới, có phải nên báo cáo cho Sở Quản lý Sinh vật không nhỉ?]

Lời này vừa nói ra, tốc độ bình luận trong phòng livestream lập tức chậm lại.Một trong số các fan nhanh tay chụp lại bức ảnh HD của cục bông trắng nhỏ, đăng lên mạng Tinh Tế của Đế quốc, tiện tay tag luôn tài khoản chính thức của Sở Quản lý Sinh vật Đế quốc.

Máy quay tận tụy ghi lại mọi hành động của Kỷ Nam Tranh, nhưng anh chẳng thèm liếc nhìn nó lấy một cái, vì vậy anh hoàn toàn không biết gì về chuyện này, sau khi nhét sinh vật nhỏ vào túi, anh lại khôi phục tốc độ như trước, bắt đầu thong thả dạo bước trong rừng.

Vẻ ngoài nhàn nhã chẳng hề giống đang tham gia livestream sinh tồn trên hành tinh hoang, mà ngược lại giống như đang đi dạo vậy.

Không hề có chút cảm giác cấp bách hay nguy hiểm nào.

Còn cục bông trắng nhỏ bị Kỷ Nam Tranh nhét vào túi lại vì một hành động tiện tay của anh mà chịu đả kích vô cùng nghiêm trọng, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

Ngay ngày đầu tiên đặt chân đến hành tinh mới, ngay ngày đầu tiên gặp gỡ Alpha đầu tiên, Bạch Thư đã được nếm trải thế nào gọi là lòng dạ Alpha hiểm ác.

Vừa mới gặp mặt lần đầu, Alpha này đã ngang ngược véo tuyến thể của cậu, sờ đuôi của cậu, làm cả người cậu ám đầy mùi Alpha.

Thậm chí còn bất chấp ý muốn của cậu mà trực tiếp nhét cậu vào túi áo.

Hành vi cưỡng đoạt dân O thế này đúng là khiến người đời khinh bỉ, quá mức mất hết nhân tính!

Bạch Thư thầm khinh bỉ hành vi của Kỷ Nam Tranh một phen, nhưng móng vuốt nhỏ vẫn ôm chặt chiếc đuôi lớn của mình không chịu buông, cả thân hình nhỏ bé co rúm lại trong chiếc túi chật hẹp mà mềm mại, không dám nhúc nhích.

Nhiệt độ ban ngày ở hành tinh này khá cao, vì vậy Kỷ Nam Tranh chỉ mặc một chiếc áo rằn ri, Bạch Thư ở trong túi áo của anh, cách một lớp vải mỏng là cơ bắp rắn chắc ấm áp của Alpha, mùi hương nồng đậm của Alpha xuyên qua lớp vải bao bọc lấy cả người nhỏ bé của cậu.

Kí©h thí©ɧ quá mức rồi.

Sinh vật nhỏ trong túi không hề có động tĩnh gì, Kỷ Nam Tranh nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn.

Lo lắng sinh vật nhỏ bị ngộp trong túi mình, Kỷ Nam Tranh với chút lương tâm cuối cùng còn sót lại, lôi cục bông nhỏ đang cuộn tròn từ trong túi ra, đặt vào lòng bàn tay định để cho cục bông nhỏ thoáng khí một lát.

Lại một lần nữa bị véo lấy phần thịt mềm sau gáy, Bạch Thư lại xù lông, may mà Kỷ Nam Tranh rất nhanh đã thả tay ra.