Chương 10: Đậu má nó.

Dù cho ánh mắt của Alpha mặc đồng phục kia nhìn Bạch Thư không hề có ác ý, nhưng cậu vẫn cực kỳ kháng cự.

So ra thì, khu rừng rậm này chắc chắn hợp ý cậu hơn.

Móng vuốt nhỏ của Bạch Thư bám chặt lấy quần áo của Kỷ Nam Tranh, chiếc đuôi lớn bông xù vểnh lên phía sau bất an phe phẩy, đôi mắt tròn xoe quan sát môi trường xung quanh, và cố gắng tính toán xác suất trốn thoát thành công.

Trốn thoát dưới mí mắt của ba Alpha...

Căn bản là chuyện không thể nào.

Bạch Thư: "..."

Bạch Thư sợ sệt ôm lấy chiếc đuôi lớn của mình.

Tủi thân đến mức sắp khóc.

Ai mà ngờ được chứ?

Mới ngày thứ hai đặt chân đến hành tinh mới, cậu đã sắp bị bắt vào phòng thí nghiệm như một giống loài mới rồi.

Ai mà biết được Bạch Thư thực ra là một Omega yếu đuối, đáng thương và bất lực chứ?

Nhưng cậu không dám biến lại thành hình người trước mặt họ.

Chưa kể đến phản ứng của vị tiến sĩ kia sau khi biết Bạch Thư thực ra là người sẽ như thế nào, chỉ riêng cái điểm biến lại thành hình người sẽ không một mảnh vải che thân, đã đủ để cậu dập tắt ý định này rồi.

Nghe thấy sinh vật nhỏ trên vai phát ra tiếng "chít chít" khe khẽ, Kỷ Nam Tranh quay đầu liếc nhìn.

Bé con không biết vì sao, tâm trạng dường như đột nhiên sa sút, cả cục bông nhỏ tủi thân co lại thành một cục, đôi mắt tròn xoe đen láy phủ một lớp sương mờ.

Trông thật đáng thương.

Kỷ Nam Tranh sờ sờ cái đầu nhỏ lông xù của bé con, an ủi một chút rồi tìm số trong thiết bị đầu cuối cá nhân và gọi đi.

Cuộc điện thoại này Kỷ Nam Tranh không hề né tránh Bạch Thư, Đoạn Văn Bách và Tần Chí ở xa không nghe thấy anh nói gì, nhưng cậu lại nghe không sót một chữ nào.

Thậm chí còn nghe thấy giọng nói cung kính, thậm chí có phần nịnh nọt từ đầu dây bên kia.

Alpha hung dữ này vậy mà lại có cách để mình ở lại, Bạch Thư nín thở, cảm thấy cuộc đời chuột lại nhìn thấy một tia hy vọng.

Kỷ Nam Tranh rất nhanh đã cúp điện thoại, đưa cục bông trắng nhỏ trở lại vị trí ban đầu.

Tần Chí đã đợi đến mất kiên nhẫn, vươn tay định bắt Bạch Thư vào l*иg, nhưng lại bị Kỷ Nam Tranh né được.

"Kỷ Nam Tranh!" Tần Chí sa sầm mặt: "Anh muốn chống lại ý muốn của Sở Quản lý Đế quốc sao?"

Lại muốn lấy danh nghĩa của Đế quốc ra để đè anh.

Kỷ Nam Tranh lập tức cười lạnh một tiếng: "Đế quốc không có luật nào quy định giống loài mới nhất định phải giao nộp cho Sở Quản lý."

"Đúng là không có quy định này." Tần Chí lạnh giọng nói: "Nhưng nếu anh muốn nuôi dưỡng giống loài quý hiếm, trước hết phải có được tư cách nuôi dưỡng do Sở Quản lý Sinh vật cấp."

Kỷ Nam Tranh không nói gì thêm, ngay khi Tần Chí tưởng rằng anh không biết điều này cuối cùng cũng đã lùi bước, thì thiết bị đầu cuối cá nhân của hắn ta đột nhiên vang lên.

Là cuộc gọi từ Sở trưởng của Sở Quản lý Sinh vật.

Tần Chí trong lòng "lộp bộp" một tiếng, đột nhiên có dự cảm không lành.

Sau khi nghe xong điện thoại, Tần Chí sắc mặt phức tạp nhìn Kỷ Nam Tranh một cái, vẻ kiêu ngạo trên mặt biến mất sạch sẽ.

Kỷ Nam Tranh này rốt cuộc có lai lịch gì? Lại thật sự có thể khiến vị Sở trưởng vốn cứng nhắc không thể lay chuyển mở lời, đích thân đồng ý cấp cho anh ta quyền nuôi dưỡng giống loài quý hiếm.

Nghĩ đến thái độ không tốt vừa rồi của mình, Tần Chí cảm thấy mặt hơi đau.

E là hắn ta đã đắc tội với một nhân vật không tầm thường rồi.

Tần Chí xấu hổ đến mức chỉ muốn quay người bỏ đi, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ mà Sở trưởng giao cho, hắn ta chỉ có thể cứng rắn mở miệng: "Tuyển thủ Kỷ, Sở trưởng nói anh có thể nuôi dưỡng giống loài mới này, nhưng theo quy định, Sở Quản lý bắt buộc phải lấy một sợi lông của nó làm mẫu, để nhập thông tin liên quan của sinh vật mới này vào cơ sở dữ liệu của Đế quốc."

Kỷ Nam Tranh gật đầu.

Điều này đúng là có quy định rõ ràng.

Bạch Thư vẫn luôn vểnh tai quang minh chính đại nghe trộm cuộc đối thoại của hai người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra cậu không cần phải bị đưa đến những nơi kỳ lạ nữa rồi.

Chỉ là một sợi lông thôi mà.

Lông Bạch Thư có rất nhiều, không thiếu mỗi một sợi này, cho mười sợi cũng được.

Yên tâm rồi, Bạch Thư cực kỳ sảng khoái, móng vuốt nhỏ bám lấy đuôi của mình, đang định giật xuống một sợi lông tơ mềm mại, thì một bàn tay to lớn đột nhiên bao lấy cơ thể nhỏ bé của cậu, vuốt từ lưng xuống đến tận chóp đuôi.

Kỷ Nam Tranh véo một sợi lông ngắn mềm mại trắng như tuyết đưa cho Tần Chí.

Bạch Thư: "..."

Bạch Thư: !!!

Bạch Thư: Đậu má nó.

Bạch Thư ôm lấy chiếc đuôi lớn lại một lần nữa ám đầy mùi Alpha của mình, lập tức xù lông, chút cảm kích trong lòng tức thì tan thành mây khói.

Cái quái gì thế này!

Tuyệt đối là!

Nhân cơ hội ăn đậu hũ!

Sau khi lấy được mẫu lông của cục bông trắng nhỏ, Tần Chí liền lập tức rời đi, không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Trước khi đi, Đoạn Văn Bách vỗ vai Kỷ Nam Tranh, nói một cách đầy ẩn ý: "Cố lên, livestream cho tốt vào."

Vào lúc Kỷ Nam Tranh nhận được điện thoại của ban tổ chức chương trình, phòng livestream của anh đã bùng nổ.

Lúc đó Kỷ Nam Tranh vẫn chưa tắt camera của thiết bị ghi hình, vì vậy tất cả các fan trong phòng livestream đều nghe được cuộc đối thoại giữa anh và ban tổ chức.