Chương 8

Bạch Khí trừng mắt liếc anh một cái rồi quay mặt đi, đến câu “cảm ơn” cũng không muốn nói!

“Làm cậu giật mình sao?” Kỳ Hách Diễn đặt nốt những món đồ còn lại qua một bên, chậm rãi đi tới:

“Sao cậu lại không đi giày?”

Cái ghế kia đúng là hơi sắc cạnh, nếu Bạch Khí cứ đi chân trần mà giẫm lên, thể nào cũng bị thương. Một Omega lại tự để bản thân nhếch nhác thế này…

“Không có giày để đi.”

Câu nói này của Bạch Khí nửa thật nửa giả. Trước kia cậu từng mua giày cho mình, nhưng ở nơi này, chuyện bị bạo lực là quá dễ xảy ra. Những người từng cùng cậu sống ở đây, phần lớn đều bị đánh đến chết.

Bạch Khí đã nghĩ rất lâu rồi, và quyết định không mang giày nữa. Trước kia, mỗi lần cậu mang giày, đều sẽ bị cướp mất, cuối cùng là bị xé nát rồi đốt sạch.

Có những người chính là như vậy.

Chỉ khi giẫm đạp lên người khác, họ mới thấy vui.

Kỳ Hách Diễn không nói gì thêm, chỉ cởi giày của mình ra rồi quỳ xuống đất. Alpha không nói một lời, nhưng Bạch Khí đã hiểu. Omega lập tức nhảy dựng lên:

“Tôi không cần!”

Nhưng tay của Kỳ Hách Diễn còn nhanh hơn. Đáng chết thật, tên Alpha này rõ ràng từng được huấn luyện, rất biết cách khống chế lực đạo. Bạch Khí chẳng mấy chốc đã bị đè xuống, mắt cá chân bị anh nắm chặt, đôi giày ấm áp liền được xỏ vào chân cậu.

Omega lúc đầu sững người, nhưng rất nhanh khuôn mặt liền vặn vẹo:

“Cái kia...”

“Chân anh bốc mùi hả?”

Kỳ Hách Diễn: “...”

“Không có mùi.” Alpha mím môi dưới, trên mặt cũng không nặn ra được nụ cười nào:

“Nếu cậu để ý, tôi có thể rửa.”

“Không phải để ý.” Bạch Khí nhìn đôi giày hơi quá khổ, thở dài một hơi, ánh mắt đánh giá mà nhìn thẳng vào anh:

“Tôi lâu rồi không đi giày, giờ mang vào thấy không quen. Với lại, giày của anh to quá, tôi cũng không vừa. Anh không cần phải cố tình đối tốt với tôi như vậy.”

Kỳ Hách Diễn lập tức lắc đầu phủ nhận. Anh định đưa tay ra nắm lấy tay Omega, nhưng rất nhanh đã nhận ra hành động ấy quá mức ám muội, liền kịp thời dừng lại, bàn tay cứng đờ lơ lửng giữa không trung:

“Cho tôi ở lại đi, được không?”

Bạch Khí im lặng một lúc, không trả lời, chỉ đứng dậy quay người vào phòng. Đôi giày cũng bị cậu cởi ra, vừa đi vừa đá xuống.

Kỳ Hách Diễn nhìn đôi giày rơi xuống đất, cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Buổi chiều, nhà sửa xong rồi, Bạch Khí phải đi làm. Còn đống đồ trên người Kỳ Hách Diễn hiện tại không thể mang ra bán, nếu không sẽ nhanh chóng bị nghi ngờ.

Trưa đến, Bạch Khí định ăn chút gì đó lót dạ. Cậu lấy ra hai miếng bánh nén khô, không buồn ngẩng đầu đã ném một miếng sang cho Kỳ Hách Diễn:

“Mỗi người một cái, không có thêm đâu.”

“Cảm ơn.”

Alpha không hề phàn nàn câu nào, dù đồ ăn có khó nuốt cỡ nào đi nữa.

Omega ăn rất tập trung, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Kỳ Hách Diễn. Suy nghĩ một lát, cậu đứng dậy, đi tới trước mặt Alpha với vẻ mặt nghiêm túc:

“Anh nằm xuống.”

Kỳ Hách Diễn chớp mắt mấy cái, vẻ mặt ngây thơ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm xuống, trông như sẵn sàng chịu đòn. Omega giờ phút này giống hệt một hoàng đế ngu xuẩn, mang gương mặt đầy âm mưu tiếp cận tiểu mỹ nhân.

“Anh muốn động tay động chân với tôi...”

Kỳ Hách Diễn còn chưa kịp nói gì đã sững người. Bạch Khí đã quỳ một gối lên đùi anh, cả người đè hẳn lên Alpha. Omega liếc anh một cái, ngữ khí hung dữ:

“Đừng có mà lộn xộn!”

Omega hoàn toàn không ý thức được tư thế của mình lúc này ám muội đến mức nào. Cậu cúi người, đưa tay gỡ lớp băng gạc trên người Kỳ Hách Diễn, sau đó cúi đầu quan sát miệng vết thương của Alpha.

Tóc anh không dài lắm, có phần rối bời, nhưng nhờ ngũ quan sắc sảo nên cho dù trên mặt dính đầy tro bụi vẫn không làm mất đi vẻ tuấn tú.

Kỳ Hách Diễn nằm thẳng trên giường, cảm nhận rõ ràng sức nặng từ eo, bụng đến tận đùi, hoàn toàn không thể làm ngơ. Anh đưa hai tay lên gác sau đầu, lặng lẽ nhìn trần nhà, bên tai còn văng vẳng tiếng lẩm bẩm của Omega:

“Miệng vết thương lành cũng nhanh thật.”

“Đây là năng lực tự lành của Alpha sao?”

“Có thể theo tôi đi làm rồi...”

Bạch Khí còn tiện tay vỗ vỗ lên cơ bụng của anh, sau đó từ người Kỳ Hách Diễn bò xuống, hừ nhẹ hai tiếng:

“Dậy đi.”

“Được chứ?”

“Được rồi.”

Bạch Khí vừa mới đứng thẳng người thì đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn, sắc mặt cậu thay đổi khẽ, ho nhẹ hai tiếng rồi thấp giọng nói:

“Nếu anh đã không nhớ gì hết, vậy chắc cũng chẳng biết đây là đâu, đúng không?”

Alpha thuận thế ngồi dậy, vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe, hoàn toàn giống một con chim hoàng yến ngoan ngoãn muốn lấy lòng chủ nhân.

“Nơi này là khu xóm nghèo, tôi coi như là tầng đáy của xã hội, mỗi ngày đều phải đi làm thuê kiếm sống.”

“Chiều nay anh đi theo tôi. Tôi gọi thì đi, tôi bảo gì thì làm. Nghe rõ chưa?”

Kỳ Hách Diễn lập tức gật đầu như gà mổ thóc, y như một con chim ngoan:

“Nghe rõ rồi.”

Omega có vẻ hài lòng, cười rộ lên để lộ lúm đồng tiền. Vừa nhìn đã khiến người ta có cảm giác vui vẻ dễ chịu. Cậu quay người lấy tro bụi tích trữ bôi lên mặt mình, rồi còn lau qua cả mặt Alpha. Xác nhận dung mạo đã đủ che giấu xong mới dừng lại.

“Như vậy là được rồi.” Bạch Khí nghiêm túc nói, hơi cúi người đối mặt với Alpha:

“Nơi này có không ít người thích nuôi Alpha, anh phải cẩn thận đấy. Tôi thấy anh trông cũng được lắm, đừng để bị nhắm tới.”

“Ừ.”