Chương 7

Bạch Khí cũng không để tâm thêm, nằm xuống quay lưng vào tường. Kỳ Hách Diễn cũng nằm theo, không nghĩ ngợi gì nhiều, rất nhanh đã ngủ say.

Đợi chắc chắn Alpha đã ngủ rồi, Omega mới khép mắt lại.

“Trời sáng... nhất định phải đuổi được anh ta đi...”

Bạch Khí không ngủ được lâu. Trời vừa tờ mờ sáng, cậu đã dậy. Alpha cao lớn vẫn còn đang ngủ. Omega kiểm tra hơi thở của anh, thấy vẫn ổn mới rời khỏi phòng.

Cậu đi chặt ít củi mang về, sau đó bắt đầu làm tấm ván. Những miếng gỗ mục nát đã rơi xuống, không dùng được nữa.

Omega làm việc rất thành thạo, tự tay đóng hai chiếc ghế nhỏ. Lúc này, ngồi trên ghế, cậu bắt đầu xử lý vật liệu, đo đạc kích thước. Nơi này ở xa khu dân cư, nên cũng không cần lo có ai phát hiện ra cậu đang làm chuyện không nên.

“Sao cậu lại không mang giày?” Alpha đã dậy, sắc mặt trông khá hơn nhiều, chỉ là môi vẫn còn nhợt nhạt: “Không đau à?”

Bạch Khí liếc nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục làm việc:

“Quen rồi.”

“Anh không phải người ở đây. Nhìn anh chắc là người có tiền trong thành, mau rời khỏi chỗ này đi.”

Bạch Khí cảm thấy mình thật là có lòng tốt, còn biết nhắc nhở người ta nữa. Trên đời này, những Omega tốt bụng như cậu chẳng còn mấy ai.

Cậu tưởng rằng sau câu đó Alpha sẽ rời đi ngay, nhưng vài phút trôi qua, Kỳ Hách Diễn vẫn đứng yên bất động. Tấm ván gỗ đã làm xong, người kia vẫn chưa đi.

“Sao anh còn chưa đi?” Bạch Khí ôm tấm ván gỗ, hất cằm về phía cửa với Alpha:

“Đi về hướng kia là ra ngoài được rồi.”

“...Tôi không biết mình là ai.”

“À.” Bạch Khí hạ mi mắt, hừ nhẹ hai tiếng:

“Liên quan gì đến tôi.”

“Tôi rất khỏe.” Kỳ Hách Diễn nói nhỏ: “Tôi có thể giúp cậu làm việc.”

Bạch Khí không hiểu rõ, cẩn thận quan sát người trước mặt:

“Ý anh là sao? Không định đi à?”

Kỳ Hách Diễn im lặng, cứ đứng nguyên tại chỗ, dáng vẻ thật thà. Anh đúng là không định đi, người đã cứu anh, có lẽ là người tốt. Ở nơi này, anh chỉ có ấn tượng rất mơ hồ, dường như rất loạn, nếu cứ thế đi ra ngoài thì chẳng biết sẽ gặp chuyện gì. Hơn nữa, anh cũng không rõ mình nên đi đâu bây giờ.

“Không được!” Omega lập tức từ chối, lắc đầu liên tục:

“Không được, không được!”

“Tôi cứu anh là vì trên người anh có tiền. Chúng ta coi như đã sòng phẳng rồi. Tôi không thể để anh ở lại đây.”

Bạch Khí nghiêm mặt, nhìn chằm chằm Kỳ Hách Diễn:

“Anh phải hiểu rõ thân phận của mình và tôi. Tôi là một Omega, giữ một Alpha ở nhà thì ra cái thể thống gì.”

Alpha ngẩng đầu, gượng gạo nở một nụ cười:

“Tôi có thể đeo vòng ức chế, tôi có thể làm việc kiếm tiền, tiền đều đưa hết cho cậu. Tôi chỉ muốn có một chỗ trú chân. Chờ tôi nhớ lại mọi chuyện rồi, tôi sẽ rời đi, được không?”

Bạch Khí lạnh lùng đáp:

“Tôi đâu có ngốc.”

“Xin cậu đấy.”

Dù mất trí nhớ, Kỳ Hách Diễn vẫn không phải là kẻ khờ. Anh ngước đôi mắt tha thiết nhìn Bạch Khí, giọng đầy khẩn cầu:

“Tôi có thể làm được rất nhiều việc.”

“Cậu muốn tôi làm gì cũng được...”

“Tôi khỏe, tôi có thể kiếm tiền. Chờ tôi nhớ lại thì lập tức sẽ đi liền.”

Giọng Alpha rất nhẹ, đôi mắt cụp xuống trông càng thêm vô tội. Nhưng Bạch Khí đâu phải trẻ con lên ba, không thể bị dăm ba lời ngon ngọt dỗ dành.

Kỳ Hách Diễn thấy Bạch Khí im lặng, trong lòng bắt đầu cuống. Anh mất trí nhớ nhưng vẫn biết, nếu giờ không khiến Omega này cho phép ở lại, thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

“Tôi sẽ giúp cậu!”

Alpha không nói hai lời, lập tức nhận lấy tấm ván gỗ trong tay Bạch Khí. Anh không cho Omega cơ hội phản đối. Kỳ Hách Diễn nhìn quanh một vòng, mới phát hiện ra một cái ghế gỗ thấp, không cao lắm, nhưng để Bạch Khí trèo lên mái nhà từ chỗ đó thì vẫn có chút khó khăn. Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn tự mình giẫm lên mà trèo lên nóc.

Căn nhà gỗ này quá tồi tàn, nhiều chỗ đã mục nát, gió chỉ cần mạnh thêm chút nữa là có thể thổi sập. Kỳ Hách Diễn cẩn thận bò đến chỗ mái hỏng, canh đúng vị trí rồi mới quay đầu lại nhìn Omega:

“Có đinh không?”

Bạch Khí ngửa đầu nhìn anh, trong tay cầm một túi nhỏ đinh sắt. Do dự một chút vẫn chưa đưa ngay. Kỳ Hách Diễn lại không hối thúc, chỉ nhẹ giọng nói:

“Để tôi làm cho, cậu nhìn xem thành ý của tôi thế nào?”

Thành ý... Một tên nhặt về như anh ta thì có gì gọi là thành ý chứ?

Bạch Khí thầm mắng trong bụng, nhưng cuối cùng vẫn ném đinh và búa lên. Kỳ Hách Diễn đón được rất vững. Anh ngồi xổm xuống, áo quần hơi căng, cơ bắp nổi rõ khi đóng đinh. Omega dõi theo một lúc mới quay mặt đi.

Người này hình như khá có năng lực. Nếu thật sự giữ lại bên cạnh, có thể kiếm tiền giúp cậu, lại còn có thể bảo vệ cậu. Như vậy, tiền dựng nhà có phải sẽ tích đủ rất nhanh không?

Chỉ là... Alpha này có vẻ không giống với đám người quanh đây. Chỉ nhìn mấy món đồ trên người anh ta thôi cũng thấy khác biệt hoàn toàn.

Vừa nghĩ đến đây, Omega đã ngồi xuống một khúc gỗ gần đó. Mông còn chưa kịp ấm thì đã cảm giác có luồng gió lướt qua trước mặt. Bạch Khí giật bắn cả người, quay lại nhìn mới thấy Alpha vừa nhảy xuống.