Chương 6

Alpha tỉnh dậy lúc nửa đêm. Hắn mở mắt thật lâu mới hoàn toàn tỉnh táo. Vừa mở mắt ra đã thấy ngay một Omega nằm cạnh mình. Hắn bỗng giật thót cả người, tâm trạng bối rối vô cùng, không biết mình đang ở đâu, người bên cạnh là ai, thậm chí... chính mình là ai.

“Cậu...”

Alpha há miệng nhưng không nói nên lời, cổ họng đau rát như bị thiêu đốt. Hắn hít sâu một hơi, định ngồi dậy thì phía sau đột nhiên vang lên một tiếng “Phanh”, dọa hắn giật nảy cả người.

“Anh tỉnh rồi!”

Bạch Khí lập tức bật dậy khỏi giường, ban đầu còn hớn hở vui mừng, nhưng chỉ vài giây sau đã lập tức cảnh giác. Người vừa hôn mê không thể so với người đã tỉnh táo, Alpha tỉnh lại, cậu không thể không đề phòng.

Omega nhanh chóng lùi ra sau, ánh mắt cảnh giác nhìn đối phương:

“Anh đã tỉnh rồi thì... đi đi. Đồ trên người anh... tôi đều đã dùng để chữa trị cả rồi.”

Alpha không nói gì, chỉ lặng lẽ chớp mắt nhìn cậu. Vẻ mặt hắn đầy hoang mang, dường như không hiểu Bạch Khí đang nói gì.

“Sao anh không nói gì thế?”

Bạch Khí đưa ngón tay chọc chọc chân hắn, cau mày: “Anh làm sao vậy?”

Alpha mím môi, vẻ mặt vẫn còn rất hoảng hốt:

“Cổ họng tôi đau quá...”

“À...”

Bạch Khí hiểu ra. Cậu liền đứng dậy, nhảy xuống khỏi giường, chân trần chạy đi rót nước. Cậu lấy một chiếc cốc nhỏ, mặt ngoài là hình gương mặt tươi cười do chính cậu vẽ bằng bút đưa cho Alpha:

“Đừng có làm vỡ đấy.”

Alpha im lặng nhận lấy, ngửa đầu uống cạn sạch trong một hơi. Sau đó, hắn ngước mắt nhìn Omega, giọng đầy nghiêm túc:

“Cậu là ai?”

“Tôi là Bạch Khí. Là tôi cứu anh.”

Bạch Khí mím môi, giọng không vui vẻ gì, nhưng cũng chẳng nói thêm. Cậu cúi đầu nhặt mảnh gỗ vừa rơi xuống, tay lật qua lật lại xem xét, trong đầu thì tính toán xem mai nên sửa chỗ nào.

“Vậy... tôi là ai?”

Giọng nói hoang mang của Alpha vang lên khiến Bạch Khí khựng lại. Cậu nghiêng đầu nhìn sang, vẻ mặt khó hiểu không giấu được:

“Anh không nhớ... anh là ai?”

“Không nhớ.” Alpha cụp mắt xuống, vẻ mặt bối rối: “Tôi là ai? Sao lại ở đây? Tôi không nhớ gì cả...”

Bạch Khí sững sờ. Cậu chậm rãi bước lại gần, đưa tay sờ trán Alpha kiểm tra. Sau khi xác nhận hắn không sốt, mới chậm rãi nói:

“Anh tên là Kỳ Hách Diễn. Tôi cũng không biết nhiều hơn đâu, là dựa vào vài món đồ rơi ra từ người anh mà đoán thôi.”

Bạch Khí không học cao, nhưng thích tự học, nhận mặt chữ cũng không ít. Cậu xác nhận biểu cảm bối rối kia của Kỳ Hách Diễn không phải giả mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu anh tỉnh rồi thì... mai rời khỏi đây đi.”

“Rời đi?”

Kỳ Hách Diễn lặp lại, nhíu mày:

“Nhưng... đi đâu?”

“Sao tôi biết được?”

Bạch Khí lại leo lên giường, bực bội lườm hắn một cái:

“Anh từ đâu đến, muốn đi đâu, tôi không biết! Tôi chỉ phụ trách cứu mạng, chuyện dư thừa... tôi mặc kệ.”

Kỳ Hách Diễn sững người, hắn cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, chỗ nào cũng đầy vết vá chằng vá đυ.p, rồi quay đầu quan sát căn phòng này lần nữa. Nó rất nhỏ và tồi tàn, mái nhà còn thủng một lỗ, gió lùa vào không ngừng.

Alpha không trả lời câu hỏi của Bạch Khí, chỉ nhẹ giọng hỏi:

“Cậu không thấy lạnh sao?”

Bạch Khí đang ngồi trên giường, ngước mắt nhìn Kỳ Hách Diễn, ánh mắt chăm chú quan sát:

“Không lạnh.”

Dĩ nhiên là lạnh, nhưng cậu đã quen rồi.

Alpha khẽ mím môi, đưa tay chạm vào vết thương trên mặt mình, vẫn chưa lành hẳn. Anh chẳng nhớ nổi mình đã rời đi như thế nào.

Người duy nhất anh còn nhận ra lúc này chính là Omega trước mặt.

Kỳ Hách Diễn lặng lẽ ngồi xuống một góc, giọng anh khàn khàn:

“Cậu có thể cho tôi biết tên mình viết thế nào không?”

Bạch Khí do dự một lát. Cậu đã giấu mọi thứ đi, bây giờ cũng không thể lấy ra được nữa. Omega nhìn khuôn mặt Alpha, người đàn ông bị thương, sắc mặt tái nhợt, trên gương mặt lộ ra vẻ yếu ớt khiến người ta khó mà lạnh lùng nổi. Cậu cắn môi dưới, vươn tay về phía Kỳ Hách Diễn, nhưng giọng nói vẫn thiếu kiên nhẫn:

“Đưa tay ra.”

Alpha dè dặt chìa tay, Omega liền cầm lấy ngón tay anh, trong đầu không ngừng nhớ lại cách viết từng chữ. Cậu năm nay mới mười chín tuổi, từ khi có ký ức thì đã phải đi làm thuê nuôi sống bản thân, chẳng có mấy thời gian học viết chữ.

Bạch Khí cẩn thận viết từng nét, viết xong một chữ lại hỏi Kỳ Hách Diễn có hiểu không. Đợi Alpha gật đầu xác nhận, cậu mới âm thầm thở phào.

“Được rồi.” Bạch Khí thu tay về, nghiêng đầu, ánh mắt tùy ý liếc sang Alpha vừa mới biết tên, rồi nói:

“Tối nay anh cứ ngủ tạm ở đây với tôi. Nhưng tôi nói trước, đừng có giở trò. Trời sáng thì đi đi.”

Kỳ Hách Diễn chỉ đáp:

“Tôi sẽ không làm gì cậu cả.”