...
“Mẹ, thật xin lỗi ạ.”
Bạch Khí ôm cái sọt tre quay lại trước cửa cửa tiệm, lúc này trời đã tối mịt.
“Mấy cái nấm này con không cần lấy tiền, lần sau cho con một cơ hội nữa nhé!”
“Mày đi làm cái gì vậy hả?”
“Mẹ” vừa nhận cái sọt tre vừa đá ngược vào trong, nhíu mày:
“Cứ thất hứa thế này, lần sau còn ai dám giao việc?”
“Không đâu, con thề luôn.”
Bạch Khí giơ tay thề thốt, cười cười lấy lòng,
“Tại hôm nay bụng con hơi khó chịu, nên chậm trễ mất chút thời gian.”
“Mày không phải là... đang mang thai đấy chứ?”
Bà nhìn cậu chăm chăm, vẻ nghi ngờ không giấu được.
“Không, không đâu! Con có dính dáng gì đến ai đâu!”
Bạch Khí vội vã xua tay, mặt đầy khó chịu:
“Chắc là tại ăn linh tinh, đau bụng thôi.”
“Con đi trước đây! Gặp lại mẹ sau!”
Nói rồi cậu nhanh chóng rời đi. Trong ngực cậu vẫn đang giấu ít thuốc, là thuốc cho người đàn ông kia. Cuối cùng cậu vẫn đưa anh về nhà. Dù sao cũng là một Alpha, người lại to con, nhưng Bạch Khí vốn hay khuân vác nặng nên vác anh cũng không quá khó khăn.
Alpha này nhìn cũng “có giá trị”, Bạch Khí lúc ấy kiếm một cái bao tải bỏ đối phương vào, rồi lặng lẽ vác về. Người trong khu nghèo không ai rảnh để ý chuyện của ai, nên Omega như cậu thật sự có thể đường hoàng đem người đàn ông về nhà.
Nói là “nhà”, thật ra chỉ là một cái phòng nhỏ chẳng khác gì ổ trú mưa tạm bợ. Bên trong chỉ có một cái giường cũ, góc tường có vài bộ quần áo, một ít vật dụng cá nhân và đồ rửa ráy. Trần nhà rò nước khắp nơi, Bạch Khí phải thường xuyên leo lên sửa.
Cậu là một đứa trẻ bị vứt bỏ. Lớn lên ở nơi này, một thân một mình thực sự rất khó. Nhưng Bạch Khí vẫn sống được. Cái tên "Bạch Khí" cũng là do cậu tự đặt cho mình, “Bạch Khí”, bởi vì cậu muốn cả thế giới hiểu rằng: dù bị bỏ rơi, cậu cũng không hề vô dụng. Nhất định sẽ sống cho ra hồn!
“Cái cửa lại hỏng nữa rồi...”
Bạch Khí đặt thuốc lên bàn, rồi cầm chiếc đinh đóng lại cánh cửa vừa rơi ra.
“Qua mấy ngày nữa phải thay cái cửa khác thôi.”
Bạch Khí lấy số tiền còn dư ra, kiểm đếm lại một lượt rồi cất kỹ vào góc phòng. Cậu đã đem toàn bộ vật phẩm trên người Alpha kia bán đi. Tuy người mua còn ép giá xuống thấp, nhưng chừng đó tiền với Bạch Khí mà nói đã là một khoản kha khá rồi.
“Nếu không phải vì trên người anh có chút giá trị, tôi còn lâu mới quan tâm tới sống chết của anh.”
Bạch Khí lẩm bẩm, đem những món đồ mới mua được bỏ qua người Alpha đang nằm mê man. Sau đó, cậu tiện tay lấy một mảnh vải lau sạch mặt anh.
“Anh chắc không phải người trong thành đâu nhỉ? Sao lại chạy ra chỗ khỉ ho cò gáy này?”
Cậu cúi đầu nhìn người nằm trên giường, nói với vẻ nửa trêu chọc nửa chán nản:
“Đợi anh tỉnh dậy nhất định phải cảm ơn tôi đấy. Biết không? Vác anh về cực lắm đó.”
Bạch Khí cũng không để ý Alpha có nghe hay không, cậu chỉ cần có người để nói chuyện là được rồi.