Bạch Khí hơi khựng lại, vừa đi vừa tiêu hóa lời Kỳ Hách Diễn nói.
Cậu chưa từng có kiểu phản ứng đó với Alpha nào cả, dù sao cũng đều là đàn ông, chẳng lẽ giữa nam Omega và nam Alpha lại thực sự có khác biệt lớn như vậy?
“Không hiểu nổi.”
Bạch Khí lắc lắc đầu, cố phủi sạch những thứ ‘đen tối’ trong đầu, lẩm bẩm:
“Đi thôi, về nhà trước đã.”
“Ừ.”
Kỳ Hách Diễn không nhắc lại chuyện đó nữa.
Sau khi về tới phòng trọ nhỏ, anh một mình ngồi bên ngoài hứng gió lạnh. Bạch Khí gọi anh mấy lần mà không thấy phản hồi, cuối cùng cũng chẳng buồn gọi nữa. Cơ thể Omega vẫn còn hơi yếu, nằm xuống giường một cái là ngủ luôn.
Alpha thì lại ngồi vắt vẻo trên một khúc gỗ nhỏ, để gió thổi tung tóc. Kỳ Hách Diễn tùy ý vuốt tóc sang một bên, chân tay đều bắt đầu tê cứng, chỉ có điều, nửa thân dưới lại không chịu “nguội” theo. Anh lặp đi lặp lại việc xác nhận mình không có bệnh lý sinh lý nào, cuối cùng vẫn cảm thấy... thôi, cứ về phòng trước đã.
Kỳ Hách Diễn đứng dậy, giậm giậm chân cho đỡ tê. Cảm giác tê buốt như có luồng điện giật xuyên qua, khiến anh khẽ “tê” lên một tiếng. Vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy một con thuyền ở đằng xa đang dần tiến về phía bến tàu.
Anh nheo mắt lại nhìn kỹ, hình như trên thuyền có một người ăn mặc rất khác thường, khí chất quyền uy nổi bật, giống như là một nhân vật rất có thế lực.
Quần áo trên người bọn họ đều rách rưới, thế mà người kia lại ăn mặc vô cùng chỉnh tề, ít nhất là ở khu ổ chuột này thì nhìn quá nổi bật.
Hơn nữa phía sau còn có một nhóm người đi theo, chẳng lẽ là nhân vật lớn nào sao?
Kỳ Hách Diễn không nói gì, đợi đến khi không còn thấy bóng dáng bên kia nữa mới quay vào phòng. Bạch Khí đã ngủ say. Alpha lại gần, vừa đi vừa lắng nghe tiếng hít thở của Omega — rất đều đặn, có phần nặng nề, xen lẫn chút âm thanh nghẹt mũi...
“Bạch Khí?” Kỳ Hách Diễn khẽ vỗ vai Omega, dịu giọng hỏi: “Muốn ăn cơm không?”
“Ưʍ...”
Bạch Khí trở mình, cố sức mở mắt, xác nhận đúng là Kỳ Hách Diễn rồi mới trả lời:
“Tôi để phần cơm cho anh rồi đấy, nhớ phải ăn nhé.”
“Ừ, em thấy trong người có khó chịu không?”
Chỉ cần vừa chạm đến Bạch Khí, giọng Kỳ Hách Diễn sẽ lập tức mềm xuống thấy rõ. Anh suy nghĩ một chút, đứng dậy lấy một tấm khăn bố quay về, sau đó lại đi lấy nước, cẩn thận ngồi xuống bắt đầu lau mặt cho Bạch Khí:
“Để tôi lau người cho em, đỡ bẩn.”
Bạch Khí cũng không phản kháng, trông có vẻ vẫn còn chưa tỉnh hẳn, cả người ngơ ngác như búp bê vải:
“Tôi không thấy khó chịu.”
“Vậy là tốt rồi.”
Kỳ Hách Diễn lau khô mặt cho cậu, sau đó bắt đầu lau đến cổ, cẩn thận xử lý từng vùng da lộ ra bên ngoài. Bạch Khí rất phối hợp, cậu co chân lại, ngoan ngoãn để Kỳ Hách Diễn lau, ánh mắt cũng dừng lại trên người đối phương, yên lặng quan sát.
Kỳ Hách Diễn nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân của Bạch Khí, thực sự có thể dùng từ “nắm” ở đây, vì Omega quá gầy, mảnh khảnh đến mức anh có thể chạm tới từng khớp xương. Dưới thân hình gầy gò ấy là sức sống bền bỉ. Bạch Khí đã tự mình chăm sóc bản thân rất tốt.
Từ một đứa nhỏ yếu ớt mà lớn lên được như bây giờ, thật sự là quá giỏi.
Kỳ Hách Diễn lau khô chân cho Bạch Khí, sau đó kéo chăn mỏng trên giường đắp lại cẩn thận, còn cố gắng giúp chỉnh lại chăn cho gọn, dù động tác vẫn còn hơi vụng về.
Bạch Khí cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút. Đầu cậu chuyển động theo từng cử chỉ của Kỳ Hách Diễn, lặng lẽ nhìn đối phương mà không nói gì. Cuối cùng, Omega cắn môi dưới, lấy hết dũng khí hỏi:
“Anh từng yêu đương bao giờ chưa?”
“Hả?”
Kỳ Hách Diễn sửng sốt, thật sự nghiêm túc suy nghĩ vài giây. Nhưng ngay sau đó cả hai người gần như đồng thời phản ứng lại rằng có gì đó sai sai, Omega là người lên tiếng trước:
“Thôi chết, tôi quên mất anh bị mất trí nhớ rồi.”
“Tôi cũng quên luôn.”
Kỳ Hách Diễn bật cười, nhưng vẫn trả lời:
“Chắc là chưa từng yêu.”
“Anh đẹp trai thế kia, sao lại chưa từng có người yêu được chứ?”
Bạch Khí nghiêng người, Kỳ Hách Diễn ngồi ngay mép giường đối diện với cậu. Omega nhẹ giọng “ừm” một tiếng, rồi nói tiếp:
“Người đẹp trai thường có rất nhiều người theo đuổi mà. Hơn nữa lúc tôi nhặt anh về, trên người anh toàn đồ quý, lại còn có tiền.”
“Vậy em cũng xinh lắm, sao không yêu đương đi?”
“Tôi mỗi ngày đều phải che giấu dung mạo mà.”
Bạch Khí nghiêm túc phản bác, giọng điệu rất đỗi hợp lý:
“Không ai để ý đến vẻ ngoài của em đâu.”
Kỳ Hách Diễn khẽ gật đầu, không phản bác cách nói của Bạch Khí, nhưng vẫn mở miệng hỏi:
“Vậy em thật sự chưa từng thích ai sao?”
Câu hỏi này khiến Bạch Khí bối rối, cậu nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Sau khi liếʍ nhẹ môi đang khô, suy nghĩ một lúc, cậu quyết định tạm lảng đi:
“Anh có thể rót cho tôi ít nước không?”
“Được.”
Kỳ Hách Diễn đứng dậy đi rót nước cho Bạch Khí. Cái ly của Omega được đặt sẵn trên bàn. Trong nhà họ có một cái bình nước nhỏ, nhưng giữ nhiệt không tốt lắm, nếu Kỳ Hách Diễn nhớ không nhầm thì chỗ nước này là từ lúc anh mới tỉnh lại đã có rồi.
“Nước này có uống được không đấy?”
Kỳ Hách Diễn vẫn để Bạch Khí uống thử một ngụm trước, anh có phần lo lắng,
“Uống nước để lâu thế này dễ đau bụng lắm.”
“Ở chỗ tôi không có điều kiện đun nước, mỗi lần muốn nấu là phải đi mượn ấm sắt của người ta, rồi còn phải đốt củi... phiền lắm. Với lại tôi uống từ nhỏ tới giờ rồi, chưa sao hết.”
Bạch Khí uống cạn nước trong một hơi, sau đó đưa ly lại cho Kỳ Hách Diễn, rồi lăn một vòng trùm kín người trong chăn:
“Tôi muốn ngủ!”
“Mua một cái ấm đun nước mắc lắm à?”
Kỳ Hách Diễn kéo chăn khỏi trùm đầu Bạch Khí, thật sự không hiểu chuyện này:
“Bao nhiêu tiền?”
“Bốn mươi tinh tệ.”
“Vậy sao em không mua?”
“Vì mắc!”
Bạch Khí cố tình nhấn mạnh từ cuối, thậm chí còn không thèm giành chăn với Kỳ Hách Diễn nữa mà nằm thẳng ra giường như một con cá mặn phơi khô:
“Tôi đang tính xây một cái nhà nhỏ ở đây, nên phải tiết kiệm từng đồng. Tiết kiệm được chút nào hay chút đó.”
“Hôm nay tôi bệnh một trận đã tốn một đống rồi, cái gì cũng muốn mua thì làm sao dành dụm được nữa chứ?”
Bạch Khí càng nói càng chán nản:
“Tôi không muốn lãng phí tiền vào mấy thứ như vậy.”
“Vậy còn mấy món đồ trên người tôi thì sao? Em bán hết rồi à?”
Kỳ Hách Diễn không hề trách móc gì khi nói vậy, giọng điệu rất bình tĩnh:
“Em cứ nhắc mãi là tôi có tiền, lúc mới nhặt được tôi, em cũng bảo đồ trên người tôi đều có giá trị, bảo em sẽ bán đi... Lúc đó ánh mắt em nhìn rất mơ hồ, dễ thấy là đang nói dối.”