Chương 22

Bạch Khí không đáp. Cậu đang choáng đầu, phải mất một lúc mới khẽ gật đầu.

“Hai người là người yêu à?”

Bác sĩ cầm mấy chai dịch truyền đến, vừa chuẩn bị vừa hỏi,

“Tổng cộng bốn chai, thời gian sẽ hơi lâu đấy. Tôi khuyên cậu nên ở lại trông bạn đi, tôi bận lắm, không có thời gian trông chừng. Lỡ mà truyền dịch xong bị sốc thì không hay.”

Kỳ Hách Diễn đồng tử khẽ run lên. Anh hít sâu một hơi, đắn đo chốc lát, cuối cùng vẫn cảm thấy Bạch Khí là quan trọng hơn. Vừa định lên tiếng thì Omega bên cạnh đã đột ngột tỉnh lại:

“Không được!”

“Tôi không ngủ được!”

Bạch Khí gắng sức ngồi dậy, trước mắt mờ mịt, nhưng vẫn cố vùng vẫy:

“Anh đi kiếm tiền đi...”

“Đừng nhốn nháo!”

Beta quát một tiếng:

“Mạng quan trọng hơn hay tiền quan trọng hơn? Lỡ sốt đến mức cháy não rồi thì có hối cũng không kịp!”

Bạch Khí lập tức khựng lại, cậu ngơ ngác nhìn ống tiêm đang chuẩn bị được chích vào tay mình, hoàn toàn im bặt.

Kỳ Hách Diễn nhận ra Omega có chút tủi thân, liền xoa đầu cậu dỗ dành:

“Không sao đâu...”

“Nhưng mà nếu anh không đi làm thì không có tiền. Anh hỏi giá chưa?”

Bạch Khí vẫn cố chấp, cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:

“Nếu tôi không bị bệnh... thì tốt rồi.”

Alpha hít sâu một hơi, môi dưới mím chặt:

“Bạch Khí.”

“Hả?”

Cậu ngẩng đầu lên nhìn anh.

Bạch Khí quay đầu nhìn Kỳ Hách Diễn, trong mắt vẫn còn chút mơ màng:

“Sao thế?”

“Bệnh thì ai cũng có lúc bị, em tránh không được đâu.”

Kỳ Hách Diễn siết lấy tay Bạch Khí, Omega đang sốt, nhưng tay lại lạnh ngắt.

“Không có tiền thì mình kiếm lại được, nhưng sức khỏe mà sụp rồi thì không gượng dậy nổi nữa.”

“Em đã rất cố gắng rồi.”

Kỳ Hách Diễn nhẹ giọng an ủi, anh nở nụ cười dịu dàng với cậu:

“Ngày mai tôi sẽ đi làm, làm nhiều việc một chút, mình cùng nhau kiếm thật nhiều tiền nhé?”

Bạch Khí nhìn Kỳ Hách Diễn đầy mong đợi, trong mắt không giấu được vẻ tủi thân:

“Ừm...”

Alpha lúc này mới yên lòng, anh ngồi xuống bên cạnh Bạch Khí, lặng lẽ ở lại bên cậu.

Phòng khám nhỏ này người đến khám cũng khá đông. Beta bận rộn hơn nửa ngày mới rảnh tay được. Hắn liếc nhìn Omega đang ngủ thϊếp đi, do dự một chút rồi bước đến gần Kỳ Hách Diễn:

“Hai cậu là người yêu à?”

“Không phải.”

Kỳ Hách Diễn hạ giọng đáp. Bạch Khí lúc này đang tựa vào vai anh ngủ say, hơi thở nặng nề, rõ ràng cơ thể vẫn chưa thoải mái.

Beta khẽ “à” một tiếng, trông hắn còn trẻ tuổi, nhưng trong ánh mắt đã đầy toan tính.

“Giờ cậu đang làm việc ở chỗ mẹ à?”

“Ừ.”

Kỳ Hách Diễn không hiểu vì sao đối phương lại hỏi nhiều vậy, nên chỉ trả lời qua loa để tránh bị dẫn dắt.

“Bên tôi có việc, cậu có muốn làm không?”

Bác sĩ cúi người, nhìn thẳng vào Kỳ Hách Diễn, môi cong lên:

“Việc này kiếm được tiền thật đấy. Nhìn là biết hai cậu thiếu tiền lắm rồi.”

“Việc gì?”

Kỳ Hách Diễn nheo mắt, ánh mắt trở nên cảnh giác,

“Anh cứ nói trước đi.”

Bác sĩ thở dài, xòe tay nói:

“Làm ở sòng bạc. Tôi thấy cậu cũng đẹp trai, đi chia bài cho người ta là được.”

“Công việc đơn giản lắm, ai vào là làm được. Một ngày hai trăm tinh tệ, làm từ chiều năm giờ, tối là được về. Thế nào?”

Kỳ Hách Diễn không biểu lộ gì đặc biệt, chỉ nhẹ giọng hỏi:

“Chỉ chia bài thôi sao?”

“Tất nhiên rồi, nhưng nếu cậu muốn làm việc khác cũng được.”

Beta nháy mắt mấy cái, cười mờ ám:

“Cậu biết ý tôi mà.”

Alpha bật cười khẽ:

“Tôi chưa từng đυ.ng đến mấy nghề này, chắc không hợp đâu.”

“Người bên cạnh cậu thì từng làm rồi đấy. Trước từng làm ở sòng bạc, chỉ tiếc không biết nghe lời, nên bị đuổi.”

Kỳ Hách Diễn ánh mắt hơi dao động, im lặng liếc nhìn Bạch Khí đang ngủ:

“Thật sao?”

“Cậu ta chưa nói cho cậu à? Vậy để tôi kể cho...”

Beta chưa nói hết câu thì đã bị ngắt lời.

Bạch Khí đột ngột tỉnh dậy, sắc mặt tái nhợt:

“Anh định nói gì?”

Cậu đưa tay siết chặt cổ tay Beta, ánh mắt đã rõ ràng hơn rất nhiều, giọng lạnh tanh:

“Nói với tôi thử xem?”

“Biết đâu có chỗ nào sai, tôi còn có thể sửa lại cho anh...”

Giọng Bạch Khí lạnh lùng, cổ tay cậu không ngừng siết chặt, khiến Beta đau đến mức la oai oái:

"Buông tay! Buông tay mau!"

"Còn dám nói nữa không?"

Omega buông tay ra, ho hai tiếng. Cậu đã truyền xong ba chai thuốc, trạng thái rõ ràng tốt hơn trước, không còn uể oải như lúc đầu nữa.

Beta xoa xoa cổ tay, nhìn Bạch Khí rồi hừ lạnh:

"Chuyện này cũng đâu phải chuyện gì hiếm lạ, không nói thì thôi."

Bác sĩ vừa nói xong định rời đi, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa còn không quên nhướng mày với Kỳ Hách Diễn:

"Nếu có ý định thì nhớ tìm tôi."

Kỳ Hách Diễn không trả lời, ánh mắt chuyển về phía Bạch Khí, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cậu:

"Đừng nóng giận."

"Anh định đến đó làm việc sao?" Bạch Khí hạ giọng hỏi Kỳ Hách Diễn, liếc nhìn xung quanh. Mấy ánh mắt đều đang đổ dồn về phía họ. Omega vốn không thích bị nhìn chằm chằm như thế, hắn lại ho khan hai tiếng:

"Hắn muốn lừa anh đi b·án th·ân đấy."

"Tôi biết." Kỳ Hách Diễn lặng lẽ thở dài, gương mặt dịu lại khi nhìn Bạch Khí:

"Tôi sẽ không đi đâu, còn em thì..."

Anh vốn định hỏi chuyện liên quan đến sòng bạc, nhưng nhớ đến phản ứng quá khích trước đó của Bạch Khí, nên đành nhịn xuống. Kỳ Hách Diễn đổi chủ đề:

"Em thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

"Nhức đầu muốn ch·ết đi được." Bạch Khí xoa đầu, liếc nhìn Kỳ Hách Diễn một cái, giữa hai hàng lông mày vẫn cau lại, rõ ràng còn đang giận:

"Tôi ghét nhất là người khác bàn tán chuyện của tôi."

"Kỳ Hách Diễn." Bạch Khí ngẩng lên nhìn thẳng vào khuôn mặt Alpha. Cậu không ngu ngốc, làm sao mà không hiểu được người kia có điều muốn hỏi nhưng lại ngập ngừng. Sau một lúc do dự, cậu vẫn mở miệng:

"Tôi biết anh muốn hỏi gì. Tôi ở chỗ đó... thật sự không vui vẻ gì."

"Tôi nghĩ người ta không nên cứ mãi nhớ lấy những chuyện không vui."

Bạch Khí dùng một tay cắm kim truyền dịch, tay còn lại thì không ngừng nghịch mép áo, cuốn vải quanh ngón tay:

"Lúc đó tôi còn nhỏ, bị lừa tới đó. Họ nói tôi chỉ làm phục vụ thôi, một tháng được ba nghìn tinh tệ. Nghe xong là tôi chạy đi ngay."

Nhắc lại chuyện này, trong giọng Omega vẫn còn phẫn nộ:

"Ai ngờ vừa đến nơi, họ bắt tôi rửa mặt sạch sẽ, thay bộ đồ cực kỳ lộ liễu. Tôi vừa thấy là không muốn làm nữa. Sau đó họ cũng không ép tôi đi tiếp khách, nhưng lại bắt tôi tiếp nước, dọn bàn."

"Anh không biết đâu, ở chỗ đó rất nhiều người cá cược. Ai thua mà không có tiền trả sẽ bị đánh đến chết, đáng sợ lắm. Ngày nào tôi cũng nghe thấy tiếng người bị đánh gào khóc. Trong đó còn có rất nhiều người... chuyên lên giường tiếp khách. Lúc đó tôi nhìn cũng chẳng sạch sẽ gì, lại còn gầy nữa. Có lần, họ đang uống rượu mà không vui liền cầm cả chai rượu đập vào tôi."