Chương 20

Alpha gật đầu. Trước khi ra khỏi cửa còn không quên khoe nhẹ bắp tay một chút. Bạch Khí sững người, nhưng nhanh chóng bị hành động đó chọc cười... Đúng là trẻ con thật!

Kỳ Hách Diễn mang theo hai cái xô, anh có cảm giác phương hướng rất tốt, thị lực lại không tệ. Ánh trăng rọi xuống mặt đất tựa như phủ lên một lớp băng mỏng. Alpha không cần đi quá xa đã trông thấy một ống dẫn nước lớn, ở giữa còn nối thêm một đoạn ống mềm nhỏ. Anh mở van nước ra, chẳng bao lâu sau trong xô đã vang lên tiếng nước chảy róc rách.

Nơi này cách bờ biển cũng khá xa, nhưng ban đêm vẫn có thể nghe thấy tiếng gió biển thổi về phía bờ, rít lên từng cơn, đôi khi nghe đến lạnh gáy. Kỳ Hách Diễn nheo mắt nhìn ra xa, dường như thấy vài con thuyền bên kia bờ, nhưng cũng nhanh chóng rời đi.

Khoảng cách quá xa nên Alpha chỉ thấy mờ mờ đại khái, còn lại thì chẳng rõ gì nhiều.

Anh âm thầm ghi nhớ trong lòng, sau đó thu ánh mắt lại, tắt van nước. Hai xô nước đã đầy, anh xách lên cũng không cảm thấy nặng nhọc gì, ngược lại còn nghĩ nên để Omega nghỉ ngơi thêm một chút thì tốt hơn.

“Anh về rồi à?”

Bạch Khí thò đầu ra khỏi khung cửa, khóe môi nhếch lên: “Cảm giác thế nào?”

“Haizz...” Kỳ Hách Diễn làm bộ bất đắc dĩ, đặt xô nước xuống, bày ra vẻ yếu ớt: “Sợ bị người ta phát hiện lắm đó.”

“Xì.”

Bạch Khí lườm anh một cái đầy chê bai, bĩu môi rồi quay đầu đi: “Tắm rửa đi.”

“Ừ.”

Kỳ Hách Diễn ngoan ngoãn lui ra ngoài, chờ Omega tắm xong.

Hôm nay bọn họ về nhà cũng không quá muộn, Bạch Khí gom quần áo dơ của cả hai vào một chỗ, định bụng buổi tối sẽ giặt sạch luôn. Alpha đang định lên giường nghỉ thì thấy động tác của Omega lại khựng lại một chút.

“Cậu... định làm gì thế?”

Kỳ Hách Diễn mang dép vào, bước đến trước mặt Bạch Khí: “Giặt đồ hả?”

“Ừ.”

Bạch Khí ngơ ngác đáp, chớp chớp mắt: “Anh có gì cần giặt không?”

Vừa nói xong, cậu mới như sực nhớ ra điều gì, “À” một tiếng, lục tìm trong xô ra chiếc qυầи ɭóŧ của Kỳ Hách Diễn: “Nếu anh ngại thì tự giặt đi.”

Kỳ Hách Diễn nhận lấy chiếc qυầи ɭóŧ, sững người trong chốc lát rồi nói: “Ý tôi là, để tôi giặt.”

Anh vốn không nghĩ đến chuyện giặt đồ, mãi đến hôm nay thấy Bạch Khí giặt anh mới ý thức được. Không để Omega từ chối, Alpha lập tức giật lấy cái xô: “Giặt ở đâu?”

“À...” Bạch Khí hơi ngẩn ra, ngoan ngoãn đặt bàn chải trong tay vào xô, rồi chỉ về một góc: “Giặt ở bên kia... Anh thật sự biết giặt à?”

Cậu vẫn giữ thái độ nghi ngờ. Theo Bạch Khí nghĩ, Kỳ Hách Diễn chắc chắn là kiểu người mười ngón tay không dính nước mùa xuân, không biết liệu có giặt sạch quần áo không nữa. Cậu không muốn phải mặc đồ bẩn ra ngoài đâu!

“Biết chứ, không biết thì học, yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giặt sạch rồi mang về.”

Kỳ Hách Diễn nói xong thì rời đi. Bạch Khí đứng ở cửa nhìn bóng lưng anh, im lặng một lúc rồi mới cao giọng gọi với theo:

“Cẩn thận đấy! Đừng có ngã!”

Alpha quay đầu nhìn cậu một cái, nhưng không nói gì. Trong tầm mắt của Bạch Khí, bóng lưng của Kỳ Hách Diễn đầy kiên định và tự tin, chẳng chút do dự.

“Cảm giác cũng không tệ lắm.”

Bạch Khí xoa xoa tay, xoay người trở vào trong phòng. Trước giờ cậu đều chờ quần áo bẩn dồn thành hai lượt mới đem đi giặt, vì nước lạnh buốt, lần nào giặt xong tay cũng đỏ ửng lên vì lạnh. Nếu có người chịu giúp, chắc đỡ mệt hơn nhiều, có khi còn dưỡng được đôi tay này đẹp lại.

Omega leo lên giường nằm, cậu cũng là người ưa cái đẹp, mơ ước được mặc quần áo và đi giày xinh đẹp, sống trong biệt thự cao cấp, lái những chiếc xe hào nhoáng. Bạch Khí kẹp chăn giữa hai chân, giẫm giẫm mấy cái rồi thở ra một hơi:

“Ngủ thôi!”

Ban ngày làm việc vất vả, buổi tối cậu ngủ rất nhanh. Khi Kỳ Hách Diễn trở về, Omega đã ngủ say. Đối phương nằm cuộn tròn giữa giường, chiếm gần như hết chỗ, hơi thở nặng nề. Alpha nghiêng người lại gần, nghe ngóng một lúc, cảm thấy có lẽ Bạch Khí đang bị cảm.

“Bạch Khí?” Kỳ Hách Diễn khẽ gọi một tiếng, nhưng không thấy cậu có phản ứng gì. Anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo Omega, kéo cậu vào lòng.

Kỳ Hách Diễn tắt đèn, nhẹ giọng nói với Bạch Khí:

“Ngủ ngon.”

“Hẹn gặp lại vào ngày mai.”

Bạch Khí ngủ không ngon lắm. Lúc bị Kỳ Hách Diễn kéo vào lòng, cậu còn đang mơ màng, hít hít mũi, cảm thấy cơ thể không được khỏe.

Kỳ Hách Diễn ngồi bên mép giường, đưa tay sờ trán Omega:

“Hơi sốt rồi. Phải đến bệnh viện.”

“Không đi.”

Bạch Khí nắm lấy tay anh, vẫn nhắm mắt dụi nhẹ như mèo con, muốn an ủi Alpha để anh khỏi lo lắng:

“Tôi không sao, chỉ hơi cảm nhẹ thôi, nghỉ chút là ổn rồi.”

Nhưng Kỳ Hách Diễn không đồng ý với suy nghĩ đó. Bàn tay anh lớn đến mức gần như bao trọn cả khuôn mặt Omega, giọng anh trầm xuống:

“Tôi đi làm. Cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tôi.”

“Không được...”

“Nghe lời!”

Đây là lần đầu tiên Kỳ Hách Diễn nghiêm túc nói chuyện với Bạch Khí như thế. Giọng Alpha thật ra không lớn, nhưng thái độ cứng rắn lại như đang quát cậu vậy.

Bạch Khí sững người, trừng mắt nhìn anh:

“Kỳ Hách Diễn... Anh mắng tôi!”

Bạch Khí lộ rõ vẻ không thể tin nổi. Bây giờ cậu cảm thấy mặt không nóng, đầu cũng không nặng, chỉ là... khó chịu trong lòng. Omega mím chặt môi, đưa tay định đẩy Kỳ Hách Diễn ra, tức giận nói:

“Tôi ghét anh!”