Chương 2

Phía đông khu nghèo có một cánh rừng rậm. Càng đi sâu vào là gần nội thành, nơi có nhiều lính canh và kiểm soát nghiêm ngặt. Nghe nói lính ở đó ai cũng mang súng, một phát là bay đầu, nên gần như chẳng ai dám bén mảng tới đó.

Nhưng Bạch Khí từ trước đến nay vẫn rất quý mạng. Trước khi vào rừng, cậu còn cố tình bôi chút bùn lên mặt, Omega như cậu rất dễ bị để mắt đến, xấu xí một chút thì người ta mới không thèm ngó.

Tìm được một chỗ, cậu bắt đầu đào nấm. Động tác của Bạch Khí nhanh nhẹn, tập trung hẳn vào công việc. Dù có người lại gần bắt chuyện, cậu cũng chẳng ngẩng đầu, chỉ tiện tay rút con dao ra, chĩa thẳng vào kẻ kia.

“Biến cho xa.”

Cậu cau có lùi vào sâu hơn, chăm chú cúi người đào tiếp. Chỉ cần kiếm đủ mẻ nấm hôm nay, tối nay là có cơm ăn, có khi còn mua được bánh bao thịt. Cứ tích cóp như vậy, sẽ có ngày mua được một căn phòng nhỏ cho riêng mình.

Vừa làm vừa hứng khởi, thậm chí còn khe khẽ ngâm một khúc nhạc. Nhưng chưa vui được lâu thì Bạch Khí chợt khựng lại, có tiếng bước chân sau lưng. Nặng, rất nặng...

“Ai đó? Ưm!”

Miệng cậu bị người ta bịt lại. Bạch Khí trừng to mắt, trong khoảnh khắc tiếp theo liền húc mạnh khuỷu tay về phía sau. Người kia bất ngờ bị trúng, lập tức ngã xuống đất.

Bạch Khí xoay người nhìn và ngay lập tức cả người run lên, môi khẽ mấp máy:

“Nhiều... nhiều tiền quá đi mất!”

Cậu chưa bao giờ thấy ai trên người lại có nhiều thứ quý giá như vậy. Bạch Khí lập tức quỳ rạp xuống cạnh người nọ, đôi mắt sáng rực như đèn.

“Cái bảng hiệu này nhìn đã biết là hàng đắt tiền. Cái thắt lưng này. Trời ơi, đây là đá quý thật sao?”

“Phát tài rồi!”

Mắt Bạch Khí ánh lên nước, không phải khóc, mà là vui quá mức. Cậu nén cười, bắt đầu lục lọi trên người người kia. Với cậu mà nói, một xác người chết trong rừng không có gì lạ cả, đã quá quen rồi.

Ngay lúc ấy, một giọng yếu ớt vang lên:

“Cầu xin... cậu...”

Bạch Khí đột nhiên bị người kia nắm lấy tay. Omega khựng lại, cau mày ngẩng đầu lên:

“Đừng kéo tôi. Muốn chết thì chết sớm một chút cho rảnh!”

“Cứu... cứu tôi...”

Người đàn ông kia gần như không thể phát ra tiếng. Bạch Khí hơi sững lại, rồi dè dặt cúi xuống quan sát kỹ gương mặt đối phương.

Người này có khuôn mặt rất đoan chính, dù cả mặt đều dính đầy máu, nhưng vẫn không thể che giấu đi vẻ tuấn tú vốn có.

Chỉ là... chuyện này liên quan gì đến cậu?

Cậu muốn rút tay lại, nhưng không ngờ sức người kia lại lớn đến vậy. Bạch Khí “tặc” một tiếng đầy khó chịu, vừa định mắng ra miệng thì lại bắt gặp ánh mắt khẩn cầu đến đáng thương kia...

Cậu mím chặt môi, ánh mắt lại một lần nữa quét qua những thứ đắt tiền trên người đối phương, rồi ngửa đầu nhìn sắc trời, sắp tối rồi.

Omega khẽ thở dài:

“Phiền thật. Sắp tối mất rồi còn gặp cái thể loại này...”