Kỳ Hách Diễn thấy Bạch Khí không để tâm chuyện ban nãy, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay Bạch Khí vẫn muốn tắm một cái, làm công cả ngày người toàn mồ hôi và bụi bẩn, về đến nhà liền lục lọi tìm hộp dinh dưỡng dịch, sau đó rất nghiêm túc phân loại hương vị:
“Này, còn lại hai chai tôi phải nghĩ đã.”
Bạch Khí rất thích vị dâu tây, việt quất cũng thích, mấy loại này đều rất ngọt.
“Vậy chọn dâu tây đi...”
Bạch Khí như thể hạ quyết tâm lớn lao, vẻ mặt tràn đầy đau lòng, sau đó lại tiếc nuối đặt chai kia trở về:
“Thật ra tôi muốn uống hết...”
Kỳ Hách Diễn vẫn luôn để ý đến sắc mặt và phản ứng của Bạch Khí. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng mở chai dinh dưỡng dịch, ngửa đầu uống một ngụm. Alpha im lặng một lát, vừa nuốt xuống đã cảm thấy cổ họng dính nhớp, ngọt đến mức khó chịu, giống như trong đó đổ quá nhiều đường hóa học, uống xong miệng như muốn dính lại không mở nổi nữa.
Bên kia, Bạch Khí lại chẳng để ý chút nào đến phản ứng của Kỳ Hách Diễn, cậu mở nắp chai rất cẩn thận, từng ngụm nhỏ thưởng thức hương vị. Rất ngọt, cậu thích hương vị ngọt ngào như vậy.
“Ngon ghê.”
Bạch Khí cuối cùng cũng uống xong, thở ra một hơi thoả mãn, lúc này mới nhớ ra hỏi Kỳ Hách Diễn:
“Anh thấy sao?”
“Cũng không tệ.”
Kỳ Hách Diễn không muốn làm Bạch Khí cụt hứng. Anh xoa nhẹ chiếc chai trong tay, suy nghĩ rồi hỏi:
“Cậu thích đồ ngọt à?”
“Ừm.”
Vừa nhắc đến đồ ngọt, giọng Bạch Khí liền hăng hái hẳn, hai tay chống lên bàn, giọng nói cũng cao hẳn lên:
“Hồi nhỏ tôi không có gì để ăn, cũng không có chỗ để ở, chỉ biết trốn trong một góc nhỏ, tôi nhớ có người rất tốt đã cho tôi một viên kẹo, ngọt lắm.”
Vừa kể, Bạch Khí vừa liếʍ liếʍ môi:
“Chắc khi đó lạnh quá, nên ký ức đặc biệt sâu.”
“Ra là vậy à. Sau này có tiền, tôi sẽ mua thật nhiều kẹo cho cậu.”
“Lý tưởng lớn lao ghê.”
Bạch Khí “xì” cười hai tiếng, rồi đứng dậy vươn vai:
“Ui cha, mệt chết đi được.”
“Để tôi đi lấy nước, về rồi cùng nhau tắm cái.”
“Để tôi đi.”
Kỳ Hách Diễn lập tức nắm lấy cổ tay Bạch Khí, lòng bàn tay siết nhẹ:
“Tôi đi.”
“Trên người anh còn đang bị thương mà...”
Bạch Khí khẽ vùng tay ra, nhỏ giọng khuyên:
“Để tôi đi đi, tôi quen rồi.”
“Hôm nay tôi dọn dẹp cả ngày.”
Kỳ Hách Diễn nói rồi kéo áo lên, thân hình hoàn mỹ lộ rõ, băng gạc trên người đã dính bẩn nhưng không thấy có vết máu rỉ ra:
“Cậu xem có bị rách không?”
“Hình như không có.”
Bạch Khí vươn tay chạm nhẹ, thật ra ngón tay của cậu rất thon dài, là kiểu tay rất đẹp, nhưng vì lao động quanh năm nên ngón nào cũng có vết chai. Omega rất nhẹ tay, khẽ khàng chạm vào vết thương trên người Alpha:
“Không đau à?”
Kỳ Hách Diễn lắc đầu:
“Không đau.”
“Ừm...”
Bạch Khí ngẫm nghĩ một lúc, rồi quyết định nghiêm túc kiểm tra một chút.
Cậu rút tay về, nhanh chóng ngồi xổm xuống. Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm ánh mắt với Kỳ Hách Diễn. Giây tiếp theo, Bạch Khí nghiêng người dựa đầu vào l*иg ngực Alpha, không hẳn là dán vào, mà là rất cẩn thận...
Lắng nghe...
Thời gian bọn họ sống chung không lâu, nhưng nhiều lần Kỳ Hách Diễn đều cảm thấy Bạch Khí rất giống mèo con. Cách so sánh này có thể không hoàn toàn chính xác, nhưng hiện tại Alpha cũng không nghĩ ra được từ ngữ nào hợp hơn.
Omega với vẻ mặt ủ rũ ngồi xổm dưới đất, hai tay đặt lên đùi Kỳ Hách Diễn. Cậu nghiêng người ra trước để quan sát, đầu mũi cách bụng Kỳ Hách Diễn chỉ trong gang tấc. Bạch Khí cẩn thận lắng nghe, nhưng lại không ngửi thấy mùi máu nào.
“Cậu... đang làm gì vậy?”
Kỳ Hách Diễn vươn tay định nâng đầu Bạch Khí lên, nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm vào mái tóc mềm của Omega thì lại khựng lại giữa không trung. Ngón tay anh siết chặt lại, vài giây sau mới từ từ buông xuống.
Bạch Khí ngẩng đầu lên. Cậu vốn dĩ không biết hành động của mình sẽ gây ra điều gì. Sự trống rỗng về mặt tình cảm khiến một Omega như cậu hoàn toàn mù mờ trong chuyện này. Những gì cậu từng thấy, từng biết đến về tình cảm cũng chỉ là trên đường về nhà, những cái ôm, nụ hôn, tựa vào nhau...
Nhưng Bạch Khí chưa từng chủ động đυ.ng chạm vào Kỳ Hách Diễn, cậu rất biết giữ khoảng cách.
Vì thế giọng cậu khẽ nâng lên, có vẻ rất hài lòng khi thấy vết thương của Kỳ Hách Diễn đang hồi phục:
“Tôi đang kiểm tra cho anh.”
Kỳ Hách Diễn liếʍ môi dưới, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Bạch Khí. Khi Omega chăm chú quan sát người khác, ánh mắt lại đặc biệt chân thành. Alpha mím môi, nhẫn nhịn một lúc rồi vươn tay nhéo nhẹ mặt đối phương:
“Vậy kết quả thế nào?”
Mặt Bạch Khí không có nhiều thịt, nhéo lên cũng chẳng thấy gì đặc biệt. Môi Omega bị bóp đến chu lên, cậu hơi cụp mắt, rõ ràng là không thích hành động đó.
“Cậu gầy quá.” Kỳ Hách Diễn cũng chẳng dùng nhiều sức, chỉ nhẹ nhàng vuốt qua mặt cậu, khẽ thở dài: “Phải ăn nhiều vào.”
“Nhưng tôi vẫn rất khỏe.”
Bạch Khí nắm lấy cổ tay Kỳ Hách Diễn, kéo tay anh xuống rồi đứng dậy, dậm dậm chân: “Tôi có gầy cũng không sao.”
Thực ra là vì không có gì để ăn. Nếu có, cậu cũng muốn mình trông trắng trẻo, mũm mĩm một chút.
Kỳ Hách Diễn không phản bác lại. Anh cũng đứng dậy, gãi gãi đầu rồi nhẹ giọng nói:
“Tôi đi múc nước, cậu chỉ chỗ cho tôi đi.”
“Được.” Bạch Khí ho khẽ vài tiếng, chỉ tay về một hướng: “Đã tích cực vậy rồi thì để anh đi.”