Kỳ Hách Diễn không đưa giày cho Bạch Khí, mà ngồi xổm xuống, ngẩng đầu lên nhìn cậu. Alpha nở nụ cười đầy thoải mái:
“Để tôi mang giày giúp cậu.”
“A, không cần đâu.”
Bạch Khí nhíu mày, theo phản xạ rút chân ra sau, vẻ mặt có chút mất tự nhiên. Nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn trả lời câu hỏi ban nãy:
“Tôi không muốn yêu đương đâu. Tôi chỉ muốn kiếm tiền thôi. Yêu đương phiền lắm, nghe mấy người kia nói, yêu là phải mua đồ tặng người ta, rồi quay đầu lại thì...”
Bạch Khí nói đến đây thì im bặt, ánh mắt chậm rãi rơi xuống đôi giày trong tay Kỳ Hách Diễn, hình như Alpha này cũng đang tặng cậu đồ thì phải. Nhưng... bọn họ là bạn mà, đúng không?
Bạch Khí nghĩ như vậy, mà Kỳ Hách Diễn tất nhiên cũng đoán ra. Anh khẽ cười, đang định lên tiếng để xua tan bầu không khí gượng gạo thì Bạch Khí đã mở lời trước:
“Chúng ta chắc cũng coi như nửa người bạn, tôi còn từng cứu anh mà. Anh tặng đồ cho tôi là lẽ đương nhiên!”
Kỳ Hách Diễn: “Ờ.”
“Không sai.”
Bạch Khí gật đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Kỳ Hách Diễn cong môi, nụ cười có chút nhạt nhưng giọng điệu lại dịu dàng hơn rất nhiều:
“Vậy bạn tốt có thể giúp mang giày vào không?”
“Anh có thể để tôi tự mang được không?”
Bạch Khí vẫn còn cứng đầu, suy nghĩ một chút rồi cũng ngồi xổm xuống, đối diện với Kỳ Hách Diễn. Omega ngẩng đầu, ánh mắt mong chờ nhìn Alpha, sau đó đưa tay ra:
“Đưa cho tôi đi.”
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Kỳ Hách Diễn thậm chí có ảo giác rằng Bạch Khí sắp nói câu “Làm ơn” mất rồi.
Đôi mắt của Omega đẹp đến lạ, mang theo nét dịu dàng khiến người ta muốn nâng niu. Tựa như một sợi dây không ngừng bị kéo căng, khiến người ta chẳng thấy điểm dừng. Nhưng đồng thời, cậu cũng giống như một đóa hoa trắng nhỏ, trong sáng, thuần khiết, khiến người khác khó mà dời mắt.
“Được rồi.”
Cuối cùng, Kỳ Hách Diễn vẫn không thắng nổi Bạch Khí, đành đưa giày cho cậu. Bạch Khí nhanh chóng mang xong, tuy quần áo trên người cậu còn vương mùi mồ hôi sau một ngày dọn đồ, nhưng đôi giày lại sạch sẽ mới tinh, nhìn qua thấy rõ sự khác biệt.
“Tôi thấy hơi đói rồi.”
Bạch Khí đứng tại chỗ nhúc nhích đôi chân vài cái, kiểm tra cảm giác mang giày, thấy không khó chịu gì liền nở nụ cười, mà nụ cười đó cứ dính trên mặt mãi không chịu tắt. Miệng cậu vẫn còn lẩm bẩm:
“Chân tôi bẩn lắm, rồi sẽ làm dơ hết đôi giày sạch sẽ này mất thôi.”
Alpha nhạy cảm cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của Omega. Đến cả tin tức tố của cậu cũng thoát ra vài phần không kìm được. Kỳ Hách Diễn bị lan truyền cảm xúc ấy cũng bất giác mỉm cười, sải bước đuổi theo Bạch Khí. Nghe được câu nói kia, anh lập tức đáp lại:
“Có thể mua thêm một đôi nữa, để thay phiên nhau mang.”
Kỳ Hách Diễn vừa dứt lời, Bạch Khí lập tức quay phắt đầu lại trừng anh. Omega nhíu mày, gương mặt nghiêm túc đến lạ:
“Phải biết tiết kiệm tiền, nghe rõ chưa?”
“Rồi rồi rồi, nghe rồi.”
Con đường nhỏ này vắng vẻ không một bóng người, những vũng nước ngầm lầy lội từ lâu đã bị giẫm đạp thành từng ổ trũng. Ánh hoàng hôn nhuộm sắc đỏ rực khắp khu xóm nghèo, phản chiếu lên hai người họ như phủ thêm một lớp sương mờ. Bạch Khí đi phía trước, còn Alpha thì lững thững theo sau. Bóng lưng của Omega hiện lên trước mắt Kỳ Hách Diễn, thỉnh thoảng còn có thể thấy tà áo của cậu khẽ đung đưa, lắc qua lắc lại.
“Tôi hơi đói rồi.”
Bạch Khí bước chậm lại. Ban trưa ở bến tàu mỗi người sẽ được phát một cái bánh bao hấp, nhưng thế thì chẳng đủ để chống chọi cả một ngày làm việc chân tay nặng nhọc. Omega cảm thấy bản thân thậm chí còn nghe được tiếng bụng mình đang réo gọi.
Kỳ Hách Diễn chạy chậm lên bên cạnh Bạch Khí, khẽ thở ra:
“Vậy tối nay mình ăn gì? Bánh nén khô hả?”
“Không, mình uống dịch dinh dưỡng.”
Bạch Khí đưa tay ra đếm cho Kỳ Hách Diễn nghe:
“Trong nhà còn vị dâu tây, việt quất, với chanh.”
“Vừa hay tin tức tố của anh là vị chanh, anh uống chanh luôn đi!”
Bạch Khí cảm thấy sự sắp xếp của mình rất hợp lý. Dung dịch dinh dưỡng khá đắt, trước đây cậu nhân lúc tiện thể tích góp được một ít, vốn định thỉnh thoảng tự thưởng cho mình, không ngờ bây giờ lại phải mang ra dùng.
Nếu đổi lại là một Omega khác, có lẽ Kỳ Hách Diễn sẽ cho rằng người đó có mưu đồ gì. Nhưng người này lại là Bạch Khí, một người hoàn toàn không e dè gì với tin tức tố của Alpha, cũng không khiến người ta có cảm giác bị mạo phạm.
Dù vậy, Kỳ Hách Diễn vẫn không nhịn được, hạ giọng nói:
“Bạch Khí, cậu có biết câu nói vừa nãy của cậu nghe giống gì không?”
“Giống gì cơ?”
Bạch Khí nghiêng đầu, hừ hừ hai tiếng:
“Anh nói thử xem.”
“Quấy rối tìиɧ ɖu͙©.”
Kỳ Hách Diễn vừa nói ra đã cảm thấy không ổn, vội vàng sửa lại:
“Ý tôi là... tán tỉnh đó.”
Tán... tỉnh?
Bạch Khí tròn mắt nhìn anh, đứng đơ tại chỗ. Đây là lần đầu tiên có người dùng từ này với cậu, Omega ngây ra như bị dọa:
“Sao lại vậy chứ?”
“Bởi vì tin tức tố là chuyện riêng tư. Cậu không nên tùy tiện nói với người khác mấy chuyện đó, dễ bị hiểu lầm lắm.”
Bạch Khí lập tức lắc đầu:
“Tôi chỉ nói với mình anh thôi, anh cũng nghĩ là tôi đang...”
“Không!”
Giọng Alpha chùng xuống, anh đi lên trước hai bước rồi mới tiếp tục:
“Tôi biết cậu không có ý đó, nhưng vẫn phải nhắc cậu một câu.”
Omega đưa tay lên xoa mặt, lẩm bẩm:
“Thì ra là vậy... Vậy tôi nhớ rồi.”
Alpha thính lực rất tốt, nghe rõ mồn một từng lời Bạch Khí nói. Anh khẽ bật cười, cảm thấy mình nên giải thích thêm:
“Tôi thật sự không nghĩ cậu có gì không phải. Tôi chỉ sợ... sau này cậu sẽ bị tổn thương thôi.”
“Tôi biết rồi.”
Bạch Khí tiếp thu rất nhanh, cậu khẽ thở ra một hơi, mau chóng điều chỉnh lại cảm xúc. Cậu xoa xoa tay, nói:
“Vẫn nên về nhà trước đi.”
“Ừ.”