Người phụ trách trả vòng tay lại cho Bạch Khí, ra hiệu cho cậu có thể rời đi, còn bản thân thì ra lệnh cho người kéo người đàn ông kia đi. Tên kia lập tức hoảng loạn, chân mềm nhũn, nước mắt rơi lã chã:
“Đừng mà, xin ông!”
“Nhà tôi còn có người đang chờ chữa bệnh, tôi sai rồi, tôi không nên nói dối... xin ông cho tôi một cơ hội...”
Người phụ trách mặt không cảm xúc, lạnh lùng nói:
“Bồi thường hoặc bị đánh một trận, tự chọn đi.”
“Không!”
Tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông dần dần nhỏ lại, rồi biến mất hẳn. Bạch Khí cũng chỉ quay đầu nhìn thoáng qua một cái, sau đó không nhìn lại nữa.
“Không sao chứ?”
Lúc Bạch Khí quay trở lại thuyền, Kỳ Hách Diễn đang khuân vác bao cuối cùng. Alpha không nói thành tiếng mà chỉ mấp máy môi hỏi. Omega chớp chớp mắt với anh, rõ ràng là mọi chuyện đã được xử lý ổn thỏa.
Dù gì thì cậu cũng là Bạch Khí, không có việc gì là cậu không giải quyết được!
Tốc độ khuân vác của Bạch Khí không chậm, Kỳ Hách Diễn vừa mới nhận tiền công xong thì Omega cũng đi ra. Bạch Khí tiện miệng hỏi một câu:
“Mệt không?”
Vừa hỏi, cậu vừa đếm lại số tinh tệ, xác nhận không sai rồi mới bước đến bên cạnh Kỳ Hách Diễn. Ánh mắt của Bạch Khí rất sáng, khi nhìn người lại mang đến cảm giác rất thuần khiết. Omega khẽ “A” một tiếng, duỗi lưng than thở:
“Mệt muốn chết luôn á.”
“Về nhà tôi bóp vai cho cậu.”
Kỳ Hách Diễn không đưa tiền cho Bạch Khí ngay, trong đầu đang nghĩ xem nên rẽ đường nào để tiện ghé mua giày cho cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, mua màu đen hay màu xám thì đẹp nhỉ?
Bạch Khí hoàn toàn không nhớ gì về chuyện này, hừ nhẹ một tiếng:
“Anh còn biết bóp vai á?”
Alpha cười cười:
“Tất nhiên là không, nhưng tôi có thể học ngay mà, đúng không?”
“Được rồi.”
Bạch Khí bắt đầu nghĩ về chuyện ăn uống, hình như trong nhà còn một chút dưa muối nhỏ, có thể kẹp vào bánh bao ăn.
“Khoan đã.”
Alpha chộp lấy cánh tay cậu, Kỳ Hách Diễn cau mày:
“Không phải nói là đi mua giày sao? Hướng này là đường về nhà rồi.”
“Mua... Hả?”
Bạch Khí ngẩn người, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Tôi tưởng anh nói đùa.”
“Tại sao tôi phải lấy chuyện này ra đùa chứ!”
Kỳ Hách Diễn thở dài, giọng mềm mỏng lại:
“Đi nào.”
“Không đi!”
“Đi!”
Kỳ Hách Diễn cảm thấy mình như con nít, chuyện gì cũng phải giành được bằng được mới chịu. Anh hít sâu một hơi:
“Tôi biết đường, để tôi bế cậu đi.”
Bạch Khí lập tức lùi lại, ôm chặt lấy chính mình:
“Anh bị bệnh à!”
“Ừ, đúng là tôi bị bệnh thật.”
Kỳ Hách Diễn dang tay ra, cậu ấy đâu có nói sai. Đầu óc có bệnh, thân thể cũng có bệnh, tôi chính là bệnh hoạn đấy!
Omega trừng mắt nhìn anh:
“Không được, hai ta không thể cứ ấp ấp ôm ôm như vậy được.”
Kỳ Hách Diễn không nói gì, cứ đứng đó như một hồn ma, u ám lạnh lẽo.
“Được rồi mà.”
Bạch Khí không giỏi dỗ người, chỉ chậm rãi đi lại gần, đưa một ngón tay chọc nhẹ Alpha một cái:
“Đi thôi!”
Kỳ Hách Diễn lập tức bật cười, nhẹ nhàng ho một tiếng:
“Vậy mình đi nhé?”
Bạch Khí lười đáp lại, chỉ quay người đi trước, bước chân nhanh nhẹn đầy khí thế. Chỉ nhìn bóng lưng cũng biết cậu đang tức giận.
Cái thứ Alpha chết tiệt kia, chỉ biết tiêu tiền bừa bãi!
Tuy trong lòng nghĩ đông nghĩ tây, nhưng đến khi thật sự bước tới trước sạp giày nhỏ, Kỳ Hách Diễn lại chẳng nói gì cả. Điều khiến Bạch Khí bất ngờ là ông chủ quán gần như chẳng để tâm đến họ, chỉ tiện tay đưa ra một đôi giày vải với giá mười tinh tệ.
Một đôi giày vải màu xám thuộc về riêng cậu.
“Tôi mang giày cho cậu.”
“Hả?”
Bạch Khí không nghe rõ, ngơ ngác hỏi lại: “Anh nói gì cơ?”
“Tôi nói là...”
Kỳ Hách Diễn nghiêm túc lặp lại, ánh mắt cũng đầy dịu dàng:
“Tôi mang giày vào giúp cậu.”
Mang giày cho mình?
Từ nhỏ đến lớn, Bạch Khí chưa từng được ai làm chuyện đó cho, ngoại trừ một lần duy nhất là chính Kỳ Hách Diễn giúp cậu mang giày. Khi ấy chỉ có hai người họ ở cùng nhau, còn bây giờ thì đang ở trước mặt người khác...
Cậu còn cần mặt mũi nữa không đây!
Ông chủ quán dường như đã nhìn ra điều gì đó, liền bật cười trêu chọc:
“Bạch Khí, đây là người yêu của cậu à?”
Omega vừa mở miệng định phủ nhận, nhưng có người nào đó còn nhanh miệng hơn:
“Không phải, tôi là beta, là bạn của cậu ấy thôi.”
Trên mặt Kỳ Hách Diễn hoàn toàn không thấy chút lúng túng nào, sống lưng thẳng tắp, tư thái vững vàng khiến người khác khó mà bắt bẻ.
Ông chủ “à” một tiếng, vẻ mặt tiếc nuối rõ ràng:
“Vậy à, tôi còn tưởng hai người đang yêu nhau.”
Bạch Khí cười gượng, không nói lời nào, chỉ vội vàng kéo tay Alpha rời khỏi sạp giày. Vừa đi, cậu vừa lầm bầm:
“Suýt nữa thì bị hiểu lầm rồi.”
“Cậu sợ người khác hiểu lầm à?”
Kỳ Hách Diễn nhìn thái độ của Omega, khẽ hỏi:
“Nếu cậu giải thích, chắc người ta sẽ tin chứ?”
“Không biết nữa...”
Bạch Khí dừng bước, giọng nói không còn vui vẻ như trước, mà mang chút u ám. Alpha lập tức thấy lo lắng, còn chưa kịp mở miệng, Omega đã bất ngờ xoay người nhảy lên:
“Ai thèm quan tâm người ta chứ!”
Kỳ Hách Diễn theo phản xạ cụp mắt, rồi ngẩng đầu nhìn thấy nét bực dọc lộ rõ trên mặt Bạch Khí, khóe môi anh cũng bất giác cong lên:
“Tôi chỉ sợ cậu không vui thôi.”
“Không đâu.”
Bạch Khí đứng tại chỗ, đưa tay ra xin lại đôi giày:
“Hồi trước tôi cũng tán gẫu mấy câu với ông chủ quán đó, thế là ông ta cứ muốn giới thiệu Alpha cho tôi. Chẳng hiểu sao mấy người này lại mê mẩn cái chuyện ghép đôi đến thế.”
“Với lại, anh nói mình là beta cũng đúng lúc lắm. Chứ không, lát nữa thế nào ông ta cũng đi khắp nơi mà kể: Bạch Khí yêu đương rồi, bạn trai là Alpha đó, cao ráo lắm, lại mạnh mẽ, khéo còn sắp có con đến nơi rồi ấy chứ!”
Bạch Khí càng nói càng thấy bực, bĩu môi lầu bầu:
“Đúng là phiền chết đi được.”
“Cậu không định yêu đương thật à?”